Dec 04, 2022

Thơ mới hiện đại VN

Tờ lịch / Hai thời gian/ Đôi mắt người xưa .
Hồ Thanh Nhã * đăng lúc 10:27:46 PM, Aug 25, 2016 * Số lần xem: 1162
Hình ảnh
#1

                          Tờ lịch .

 

Em gởi cho anh tờ lịch năm nay

Nhắc lại ngày nầy năm ngoái

Chuyến xe đêm về phố núi mù sương

Trời trở lạnh trên đỉnh đèo bỏ lại

Đường Hai Mươi trăng trải sáng ven rừng

Xa thật rồi thành phố sau lưng

Về đất núi …nơi bình yên chim hót

Đây Lang Biang

Đỉnh trời cao chót vót

Người Tây ba lô thong thả bước du hành

Anh đưa em về đỉnh núi màu xanh

Cùng dạo bước

Thênh thang trong vùng mây trắng

Mây trắng trong thơ ngày xưa xa vắng

Còn dư âm một thoáng tiếng bên trời

Đà Lạt đây rồi !

Phố nhỏ xa xôi

Đất núi Cao nguyên hoàng triều cương thổ

Tiếng thác đổ

Lưng chừng trời còn đó

Lưng chừng trời con suối chảy quanh quanh

Nhịp cầu treo chênh vênh

Cây đỏ lá trên cành

Anh hỏi em ngày nầy thứ mấy ?

Chút nắng nhẹ vờn trên bờ tóc rối

Thứ mấy ngày nầy hoa nở trắng công viên  ?

Bờ khe nhỏ bên triền

Con chim hót bình yên

Lòng thấy nhẹ như mây trời phiêu bạt

Tháng Giêng cỏ non đồi xa bát ngát

Xanh mượt mà bên sườn núi xanh lơ

Tìm gì trong hẻm núi

Thấy gì trong hoang sơ ?

Hàng thông còn đứng bên bờ quạnh hiu

 

                               *

Đưa em thăm đất hoàng triều

Ngậm ngùi thay cho cuộc đời hưng phế

Nước chảy hoa trôi một thời dâu bể

Dinh thự im lìm mờ nhạt bóng hoàng hôn

Ta nhìn nhau lòng bỗng tự nhiên buồn

Cành lan tím…đong đưa theo đợt gió

Đàn ngựa gặm cỏ non

Bên hồ Than thở

Mây ngàn năm còn bay trắng lưng trời

Thật bình yên

Đàn vịt nước đang bơi

Hồ gợn sóng theo từng cơn gió nhẹ

Anh chợt nhớ như ngày xưa còn bé

Ngủ yên lành

Qua nhịp võng ầu ơ

Tiếng mẹ ru từ một thuở xa mờ

Nhẹ…rất nhẹ đưa con vào giấc mộng

Cám ơn em

Cho năm dài tháng rộng

Biết bao giờ

Trở lại rừng núi hôm nay ?

Những bước chân đi

Từ năm trước ngày nầy

Dấu giày cũ như in trên tờ lịch mới

Nhận tờ lịch năm nay

Lòng vui như mở hội

Năm ngoái ngày nầy vào đêm thứ bảy

Đà Lạt cuối tuần đón khách miền xa

Người hồi hương

Thấy lòng mình trẻ lại

Chào mùa Xuân mai nở rực sân nhà

Tờ lịch năm nay

Vào ngày thứ ba

Tháng Giêng rét đậm xám làn da

Thấy chưa…hơi nước hòa hơi thở ?

Càng lạnh càng thêm nỗi nhớ nhà

 

               Hồ Thanh Nhã .

 

 

       Hai thời gian

 

Anh ở Trung Đông về nghỉ phép

Nét vui rạng rỡ áo hoa rừng

Đẹp đôi cô bạn…dài đuôi tóc

Có nụ cười tươi mặt sáng trưng

 

Nầy anh lính chiến đồng hương trẻ !

Vào cash tiền xong nhớ lẹ ra

Kể chuyện hai năm …miền đất lạ

Buồn vui đời lính chiến trường xa

 

Ngân hàng không đổi tiền Iraq

Thì giữ dành cho…chuyến trở qua

Cũng đủ mua vui vài tiếng bạc

Giải khuây đời lính lúc xa nhà

 

Đoàn anh tham chiến vùng Tikrit

Sa mạc dài theo ống dẫn dầu

Đối mặt ruồi vàng bom tự sát

Nước khan mìn bẫy…nản lòng sao ?

 

Bên trong pháo tháp tia hồng ngoại

Nhìn rõ xa xa dấu lạc đà

Chi đội kích đêm chờ bão cát

Buồn nghe muôn dăm bước quan hà

 

Nửa đêm thức giấc trong lều vải

Nhớ quá người yêu cách đại dương

Chiến cuộc dài thêm…dài nỗi nhớ

Viễn chinh đôi lứa rẽ đôi đường

 

Chuyện anh thế đấy…làm tôi nhớ

Cái nhớ miên man lặng cả người

Tôi thấy qua anh…là quá khứ

Một thời ừ nhỉ ! Một thời thôi…

 

Ở anh tôi thấy ta là một

Cũng chiến trường xa cũng nhớ nhà

Mạng sống như treo đầu sợi tóc

Mà lòng vẫn nhớ…bóng người xa

 

                Hồ Thanh Nhã .

 

     

                Đôi mắt người xưa

 

Đôi mắt nầy từng gặp đâu đây ?

Bàn kia..ai lén ngó bên nầy

Đồng hương sum hợp mừng Xuân mới

Đất khách còn vui một bữa nầy

 

Em có phải là em năm xưa ?

Nắng vui màu áo lụa sang mùa

Là em…mau quá đôi hàng lệ

Dưới mái trường xưa lúc cợt đùa

 

Em có phải người xưa Bến Tre ?

Trong xanh màu mắt dáng Thu về

Đùa chi cơn gió vô duyên quá

Để tóc vương đầy mấy lá me

 

Mới quen anh cũng tập làm thơ

Ôm hết trăng sao dệt mộng hờ

Thì ra anh đã hư từ nhỏ

Cho đến ngàn sau vẫn dại khờ

 

Mùa Xuân về trên sông Hàm Luông

Nắng không đủ sáng cả khu vườn

Long lanh đôi mắt nhìn trong tối

Chỉ rõ lòng anh một nẻo đường

 

Mùa Hạ về sương đọng lá sen

Là em son phấn đủ làm duyên

Là em trinh bạch từ đôi guốc

Lòng ấm qua từng đợt gió lên

 

Mùa Thu về trên hàng me xanh

Thương em áo lụa màu thiên thanh

Điểm trăm cánh nhỏ hoa hàm tiếu

Khéo một đường may sợi chỉ mành

 

Mùa Đông về trên cành sê ri

Đỏ tươi chùm trái…ước mơ gì ?

Cánh thư thay một lời tâm sự

Lặng lẽ bên đời nỗi biệt ly

 

Ba mươi năm mỏi cánh làm chim

Vẫn như ngày ấy vẫn đi tìm

Tóc xanh một thuở bồng trong gió

Nay muối trên đầu…điểm điểm thêm

 

Tìm đâu ra đôi mắt người xưa ?

Lắm khi chợt nhớ lúc giao mùa

Nửa đêm thức giấc làm tan mộng

Thì cứ coi là gió thoảng đưa

 

Có phải là em buổi gặp nầy ?

Chân trời xa một cánh chim bay

Trông quen mà tưởng chừng xa lạ

Cách biệt nhau bằng…một với tay

 

                 Hồ Thanh Nhã .

 

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.