May 25, 2024

Thơ mới hiện đại VN

Vô Thường / Ngỡ
Hoàng Anh 79 * đăng lúc 07:48:36 PM, Aug 10, 2016 * Số lần xem: 1341
Hình ảnh
#1



VÔ THƯỜNG

 

Thì em vẫn cứ vô tình

Để ta ngọn gió một mình qua đây

Nằm nghe mưa rớt trên cây

Rừng nghiêng lá chết một ngày ướt thu

 

Và ta vẫn hạt bụi mù

Theo bàn chân nhỏ em từ trăm năm

Đi qua muôn nẻo phù trầm

Chiều rơi lặng lẽ xe lăn dốc đời

 

Lần em thả tóc lên trời

Mưa nguồn chớp bể rã rời đời nhau

Ta như con sóng bạc đầu

Xuôi theo dòng nước qua cầu chim bay

 

Mùa tàn nắng ngủ trong mây

Em thân cỏ úa lạc loài xứ xa

Nhấp say chén rượu quan hà

Trong tim ta thắp ánh tà dương soi

 

Sông dài mấy nhánh ra khơi

Trách chi dâu bể kiếp người viễn phương

Hợp tan cũng bởi vô thường

Chờ nhau bóng ngựa cuối đường lãng du !

 

Ngày 18/6/2016

HOÀNG ANH 79

 

 

 NGỠ

 

Nghe nói em buồn ta muốn khóc

Thương em sợi tóc ướt mưa nhòa

Sợ chút heo may qua ngõ vắng

Ngậm ngùi em ngóng dặm trời xa

 

Mùa nầy nắng ít nên hiu quạnh

Mới chớm thu thôi cũng não lòng

Chiều xuống sương rơi trên xác lá

Đời rồi trăm ngả sầu như sông

 

Lâu lắm không về thăm cố quận

Còn ai lau lệ lúc em hờn

Ở đây không có đồi lan tím

Nên mỗi hoàng hôn thăm thẳm hơn

 

Mưa vẫn bay bay trên phố nhỏ

Mà ta biền biệt khắp sơn khê

Yêu nhau chưa trọn vòng tay ấm

Để gió từng đêm lạnh bốn bề

 

Bỗng nhiên chợt nhớ về bên ấy

Đâu phải mình em lẻ bóng đời

Cứ ngỡ trăng tàn mưa bụi rớt

Bèo mây tan hợp ngỡ phai phôi !

 

Ngày 27/7/2016

HOÀNG ANH 79

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.