Dec 13, 2019

Thơ mới hiện đại VN

Bài Thơ Khóc Thương Mẹ
Võ Quốc Tuấn * đăng lúc 01:49:14 AM, Jul 06, 2016 * Số lần xem: 660
Hình ảnh
#1


***

Con nhận được hung tin, trên đường đi công tác

Trời đất nhạt nhòa theo nước mắt con rơi!

Đường về quê nào đâu thay đổi

Sao thấy dài, chạy mãi chẳng đến nơi?…

***

Thương thân mẹ suốt một đời lận đận:

Ba sang ngang, xa xứ sống cùng người,

Mẹ một mình ôm trọn lấy niềm đau,

Nuôi năm con nhỏ với mẹ chồng già yếu.

 

Rất vất vả nhưng mẹ thật có hiếu

Cơm trắng cá ngon, trước hết để mẹ chồng;

Phần còn lại nhường hết cho đàn con

Mẹ nhận lấy về mình toàn xương xẩu...

 

Tuổi đời chúng con lớn thêm, mẹ thì ngắn lại

Chúng con vào giảng đường, mẹ làm lụng suốt ba ca

Anh em con lần lượt lập gia đình

Chỉ có mẹ là người không hạnh phúc.

 

Năm đứa con, bốn đứa sống quê người

Nghề nghiệp, áo cơm, gia đình riêng bó buộc.

Mẹ nhớ thương mà nào đâu thúc giục

Sợ chúng con về, làm lỡ việc người ta…

 

Chiều cuối tuần chúng con về thăm nhà

Mẹ mừng lắm thấy gia đình đoàn tụ.

Cháu, rể, dâu; mẹ giờ đã có đủ

Sao một người còn mãi ở xa xăm?...

***

Di ảnh kia con thấy rõ mẹ cười!

Nhưng đời mẹ sao toàn là nước mắt?

Nụ cười ấy không chỉ là mãn nguyện

Vì con thơ nay đã lớn, nên người!...

 

Con khóc cho Người và khóc cả cho con…

Cây nhân –quả, ai trồng người ấy hưởng!

Nhưng cớ sao đắng cay toàn mẹ nếm,

Trái ngọt mẹ trồng, lại thưởng cho đàn con?

 

Con dặn lòng đừng để nước mắt rơi

Hãy để nó lăn vào tim, thấm quanh hình bóng mẹ.

Chỉ có thế mới nghe lòng yên nhẹ

Nước mắt con lăn …mong đổi lấy… mẹ cười.

 

                                                                            Trà Vinh: 25/5/2016

                                                       Võ Quốc Tuấn

 

 

(Đ/c:Võ Quốc Tuấn

 Giáo viên Trường THCS Huyền Hội -Càng Long –Trà Vinh)

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.