Feb 24, 2020

Truyện ngắn

Người Tây Sơn
Trần Thị Hiếu Thảo * đăng lúc 08:24:12 PM, Jun 07, 2016 * Số lần xem: 861
Hình ảnh
#1


Truyện…

Chương một

 Mỹ Thể bảo:

- Anh kể tiếp cho em nghe đi.

- Kể nghe đâu bằng, khi nào anh dẫn em về thăm em sẽ thấy.

- Nhưng em muốn anh kể mà mai mốt đi hãy tính.

- Em có nghe người ta hát câu, đó là… tai sao người ta nói:

“Muốn ăn bánh ít lá gai

Lấy chồng Bình Định cho dài đường đi là sao hã anh”?

Tùng cười không biết giải thích với nàng cách nào.

Chàng lại bảo:

Theo điạ hình bản đồ thì Bình Định bị ốp lại, và kéo dài ra, hẹp lại có lẽ là như thế.  Và đặc trưng bánh ít lá gai Bình Định là nổi tiếng.

-Có lẽ như vậy anh há. Còn gì kể cho em nghe thêm đi. Em năn nỉ mà…

-Bình Định có biển đẹp, có Hàn Mạc Tử anh có Tháp Đôi, Đầm Thị Nại, có Sông Côn … Có nhiều phong cảnh hữu tình mà. Có nhiều món ăn bình dân nhưng cũng độc đáo.

-Đẹp và hữu tình còn hơn quê em, nghe mà thích ghê. Em ước một ngày sẽ ra quê anh. Sẽ một ngày thôi vì em đã yêu anh lắm rồi đó!

 - Duyên nợ ba sinh, không giận ông cậu ở Sài gòn không theo bạn bè xuống Châu Đốc thì đâu có gặp em.

- Người Bình Định mà nói tiếng Nam đặc sệt hà, anh không nói em đâu biết tưởng dân Nam.

- Anh giả giọng Nam cũng độc đáo hả?

- Nhưng bây giờ yêu anh rồi, thấy yêu trai Bình Định Tây Sơn cũng có lý nha… Thì giờ giọng gì cũng yêu hết há!

- Cám ơn em.

- Sao xa nhau, chia tay anh về rồi vào, nhưng  em sợ quá anh? Em lo âu điều chi đó anh?

- Có gì mà sợ em? Anh về quê ăn tết đó thôi. Khoảng sau mùng 5, sau lễ Quang Trung -Đống Đa anh vô liền mà!

- Thôi ở lại với em đi, ăn tết với em rồi về.

- Em dám chứa không?

- Dám chứ, thiệt đó.

- Không được đâu. Không là rể, ai mà cho em chứa?

- Nói chứ làm sao em giữ, chứa anh được, anh phải về ăn têt với cha mẹ thôi. Nhớ lại với em nha.

- Hứa mà.

Hai đứa đang ngồi trong vườn chuối có một hai cây bòng, bưởi. Con lu rột rẹt từ những cụm hoa len trong chuối lá. Thể giật mình thì ra con Lu phá nàng.

Thể đưa mắt nhìn nó mắng yêu:

- Mày đi đây vậy ? Coi chừng dẫm hết mấy cây hoa, để tao bán cho tết đó Lu-vện.

Con chó được mang hai tên. Ba nàng đặc tên Lu. Má đăt tên Vện. Thể  và Tý thì muốn kêu cả hai.

Con chó khôn ngoan hiểu và lấy chân cào cào tay Thể rồi đi lùng tiếp. Tùng nhìn nó không nói chi, và quay ra nhìn Thể.

Tùng là một thanh niên Bình Định anh vào Sài gòn làm thuê như dự định, mà anh xuống miền Châu Đốc này đi chẻ đá rồi quen với Thể. Và hai người tình cờ đã yêu nhau…

**

Chương hai

Hôm đó    (Em  trai Thể ) và Tùng hai người đấu một trân võ và côn quyền Bình Định xong. Tùng biết chút ít võ đã dạy cho Tý.   Cả hai đã ngồi nghỉ mệt. Tý nói:

- Thật may mắn em gặp anh, anh chỉ cho em nhiều chiêu võ nghệ miền Tây Sơn Bình Định, em rất là thích.

- Anh mới may mắn chứ quen biết em, và gặp Thể. Thể đã yêu anh em có biết không?

- Biết chứ, nhưng anh không có vợ hay người yêu ngoài đó, để làm khổ chị em nha? Chị Thể em hiền lắm đó

- Đẹp và hiền ít kiếm ra!

- Vậy nên anh có phước.

- Mong như vậy.

- Nếu có gì ngang trái là khổ chị em lắm đó! Em cũng không thích đâu?

- Anh đâu có điểu cáng thế đâu. Anh yêu Thể thật mà! Nhưng sợ còn gia đình ba má em gả không nữa đó.

- Quan trọng là chị Thể thôi. Ba má em không khó lắm đâu. Em nghĩ vậy.

- Thôi tập dợt em lần nữa đi anh Tùng.

- Em giỏi, lanh tay lắm, đủ rồi. Anh ra đám chẻ đá tý nha.

- Cũng được.

- Họ đang nhậu để chia tay về quê ăn tết đó. Anh cũng cần có mặt với họ một tý.

- Phải rồi. Em cùng đi với anh nhé.

- Được thôi.

- Mà thôi anh ra đó đi em về lo chuyện nhà há?

- Ừa tùy em.

- Ăn tết xong anh nhớ vô nha.

- Chắc chắc là như vậy mà!

Tý lại đổi ý, rẽ vào lối vô về nhà. Tùng một mình đi nhanh về phía bạn bè Châu Đốc và Bình Định hợp lực chẻ đá đang nhậu tiễn đưa “những con người Bình Định về quê ăn tết, người Châu Đốc ở lại ngậm ngùi nhớ thương!” Tùng nghĩ cho cuộc tình mình mà “phăng”cho bạn bè như vậy, đó chính là hồn anh định đoạt!

Tùng nghĩ và đã đi tới đám nhậu chung vui. Họ đang hát ca tài tử bằng những câu hát trên mâm tiệc. Và Tùng đã gia nhập cùng họ, những người lao động vất vả nhưng luôn yêu đời, yêu sương gió…

**

Chương ba

Ba Thể đang đánh vecni cho xong mấy ghế dựa làm bằng song cho xong vì tết sắp đến, còn bộ ghế cuối cùng. Ông và thằng con trai đang hì hục làm. Thể và má trong nhà đang gói bánh cho tết. Ông Tư Nể lại đến, vào nhà.

Băng bước qua trại ông, và thằng con trai đang làm. Ông Tư Nể phát biểu nhanh nhẹn:

- Ba Thế đang làm há. Tranh thủ sang quyết vôi cho nhà mình tý. Trời ơi tết nhất tới nơi. Muốn cái nhà khang trang mà thiệt tình!

      - Chắc không được, đuối quá rồi để nghỉ tết chứ. Vợ tôi càu nhàu đó.

Vừa lúc bà Thế nghe nói bỏ tay chạy ra bảo:

- Thôi đủ rồi nghỉ tay ăn tết anh Thế. Vợ ba Thế đã ba bảy. Ông thế lớn hơn bà năm tuổi, ông lên bốn hai. Thể là con gái đầu lên mười bảy. Bà ưng ông khi bà mười chín tuổi. Sau một năm thì Thể ra đời và hai năm sau đó mới sinh Tý.  Mấy năm sau ngưng sanh hẳn đến giờ.

Thể trong nhà bếp nhìn ra, nàng không nói chi. Tý em trai của Thể lại ngưng tay bảo:

- Thôi mình ráng tý, con phụ ba được không? Kiếm thêm chút tiền và mình giúp họ ba?

- Ừa thôi cũng được con há.

- Tôi trả tiền gấp đôi mà! Tư Nể tươi tắn bảo.

- Không sao chỗ thân quen giúp thôi. Tôi chỉ thấy cận tết quá thôi.

Ba Thế kêu má Thể chế thêm bình trà ông ngồi nói chuyện với ông Tư Nể, nghỉ tay một chút. Tý dọn dẹp đồ nghề. Sau giây phút đàm đạo vài chuyện thời sự. Nể bắt tay Thế, rồi ra về. Tý và ba tiếp tục đánh công việc mình vecni, và trong nhà má cùng chị hai Thể tiếp tục gói bánh cho tết. Một cái tết rất cận kề với họ.

**

  Chương bốn

Sáng ngày 27 âm lịch tháng năm …

Thế và cậu con trai Tý đang quyét vôi nhà Tư Nể, Thể lại đến hỏi:

- Ba ơi, má nói chiếc chìa khóa đâu? Má cần mở rương chi đó.

- Trong hộc đầu giường đó chớ đâu?

- Má kiếm rồi không ra. Má nói ba mở lấy chi đó, trước đó. Ba cố nhớ thử coi.

Say vài giây suy nghĩ Ba Thế bảo:

- Ồ ồ, có thể ba quên, để ba coi.

Ông thể móc túi quần thì thấy chiếc chìa khóa nằm trong tay ông. Ông vội lấy đưa ra cho con gái:

- Ôi cha ba quên bỏ theo túi quần.

Ông lấy và đưa cho Thể. Thể cười ba hồn nhiên.

 Thể ra cỗng gặp ngay một người đeo kiến sang và chở trên xe người đàn bà đẹp nhưng ông ta nhìn mình như dán mắt. Nàng cũng vội vàng bước đi…

**

  Chương năm

Hôm nay Tý nhận được tiền ba cho ở quyét vôi vì có thưởng nhiều Tý khoe với chị hai Thể:

- Tết này em có tiền nhiều nha chị hai. Chị muốn mua gì thêm, em cho nè.

- Chị cũng có tiền ba má cho, chứ cần gì xin em chứ! Thể vui đùa với em Tý.

Vừa lúc ông Thể bảo:

- Có chuối, có bòng, có bưởi, và mía diệu, mía lau trong vườn nữa, ba má cho hai con đem ra chợ bán, bà con mua cho tết  họ cần. Hai con lấy tiền đi chơi xuân.

- Vậy tốt quá, vậy con đi chặt mía và hái bưởi nha ba? Tý như reo trong lòng…

- Ừ Tý làm đi, hái bỏ vô thúng chị Thể mày gánh bán. Con vác mía đi theo nó.  Nay 28 rồi, mai 29, không có  30.  Vậy mai con phụ chị hai cùng ra chợ bán.

- Dạ. Hết ý đó!

Hai chị em ra vườn chặt mía và hái bòng, hái bưởi bỏ vào thúng, thật vui…

***

 Chương sáu

Sáng 29 Tý vác mía đi, chị hai Thể gánh đôi giỏ bỏ sáu cái bòng, bốn cái bưởi và ít bông huệ đi.

Thể gánh đi dọc đường bà con thiên hạ đã chận đường mua xong, chỉ còn một cái bưởi cô gánh không được tới chợ, cô dùng hai tay gì đòn gánh phía trước. Ai nhìn vào thấy thật vui như hề. Riêng cô thì khó nhọc một đoạn muốn hụt mạng! Cô nghĩ bụng: “ Phải kiếm cục đá bỏ lên cho cân bằng cô quảy sẽ dễ hơn, cho cân xứng với hoa Huệ hơn.

 Đúng vậy Thể làm như thế, cô gánh đi khỏe hơn. Cô mỉm cười và cảm thấy hấp dẫn trong việc làm của mình. Cô đi một chặp có người mua hết sạch, cả hoa Huệ và bưởi.

Rồi Thể bảo em:

- Chị theo em vào chợ bán mía thôi, hàng chị đã bán hết, xong.

- Người ta mua bỡi chị đẹp đó.

- Không có đâu, tại chị thật thà không biết nói thách.

- Ừa chắc có cả hai.

Hai chị em đi một chặp thì tới chợ…Vô chợ phụ bán mía với em Tý một chút cũng xong… Dân, họ thích mía và cũng mua lẹ lắm. Cái gì tết, bán cũng không chậm, đều mau lẹ hết!

 Tý nhìn chị Thể cười vui, và nhìn chợ bảo:

- Xong hết rồi, đi ăn gì chút rồi về chị?

- Không, chị không ăn ở chợ đâu!

- Có sao đâu người ta ăn kìa?

- Bà già con nít ăn thôi, chị là con gái.  Chị ăn đó, ế chồng đó.

Làm sao mà chị ế, chị đẹp mà.

-Đẹp cũng ế vậy?

- Anh Tùng đã về Bình Định hôm qua rồi đâu ai nhìn mà sợ ế.

- Chọc quê chị há?

- Chứ sao!

- Thể cười buồn không nói.

Tý bảo:

- Em đi ăn chè đó. Tý nói dứt lời và đi nhanh.

Tý lại mua chè đậu đen ăn. Nhưng Thể lại không, đứng một nơi chờ em thôi.

Vừa lúc Đại diện Thích hôm bữa nọ thấy Mỹ Thể nơi nhà má vợ ông. Hôm nay lại gặp Thể nơi này. Ông đi thăm chợ tết. Ông luống cuống nhìn Thể bảo:

Cô Thể đẹp thiệt. Tôi nhìn muốn mê luôn.

- Tôi nghe biết ông có vợ rồi nha ông Thích. Thưa ông? Hôm bữa ba tôi đi quyét vôi cho nhà bên vợ ông đó. Ông có biết không?

- Thì hôm đó tôi lần đầu tiên găp cô.

- Ông có vợ chính xác rồi.

- Vơ rồi, vợ nữa có sao đâu.

- Ông đừng lẳng lơ tôi không yêu đâu, tôi có người yêu rồi.

Thể nói và kêu Tý:

- Về em ơi, Tý ăn lẹ lên về …

Ăn ly chè đâu đen vừa xong. Tý lau miệng bằng cườm tay áo, và trả tiền chạy ra với chị Thể đứng một góc của chợ

Mọi người ngơ ngẩn nhìn. Tý lật đật.

 Tý tới Thích chào liền:

- Tý có cô chị đẹp, gả tôi đi.

Thì chị đó anh cua được tôi gả, ba má gả. Tôi đâu có quyền. Tý khôi hài nói chơi.

Hai chị em ra về rời chợ . Đại diện Thích đứng nhìn Thể, đi với em trai cho tới khuất bong mới thôi… Ông nhìn Thể dửng dưng ông như người mất hồn… Rồi ông bỗng đăm chiêu, và rồi lại cười thích một mình…

**

Chương bảy

Hôm đó Thể giặt đồ bên suối nhỏ sau nhà Tý bảo:

Chị hai ông Thích muốn lấy chị làm vợ đó.

- Ông ta có vợ rồi mà!

- Hội đồng hay đại diện có chức lớn mà, lấy ai hổng được.

- Lạy trời ông Thích đừng nghĩ đến tôi.

Thể nói và bỗng dưng buồn nhớ đến Tùng lạ lùng...

***

Rồi một hôm mẹ nàng bảo Thễ:

- Con ơi Đại diện Thích muốn lấy con làm vợ đó.

- Làm sao được hã má.  Ổng có vợ rồi.

- Nhưng con không lấy, ổng làm khó khăn cho gia đình phiền lắm.

Nhưng con không chịu đâu. Con không yêu ổng.

- Má không biết sao đây, má lo quá.

- Con không chịu lấy ổng đâu má, con đã có người yêu ngoài Tây Sơn Bình Định rồi.

- Má có nghe Tý nói với ba má, nhưng ông Thích muốn là trời muốn đó con. Thôi thì con ưng đi.

- Không được đâu má. Con không chịu đâu!

Thể khóc hụ hụ vì nàng nghe hung tin, ba mẹ nói phải ưng hội đồng Thích.

Trong khi nàng có người mới về đất Tây Sơn ăn tết.

**

 Chương tám

Thể đang ở trong căn nhà đầy lý tưởng khá sang trọng mà Đại diện đã mua cho cô.

 Tuy nhiên cô đang buồn và nhớ đến Tùng thật nhiều. Cô đã phản bội chàng, nhưng làm sao khác hơn khi Đại diện ức chế. Và tại sao trên ba tháng chàng không vào Châu Đốc. Hay là chàng gạt mình và cũng có người yêu trước rồi. Hóa ra mình yêu vô duyên nữa!

 Nàng tự bảo. Thôi không sao đằng nào nàng cũng đã lấy chồng, nhưng trong tình yêu sâu thẳm nàng vẫn dành cho chàng kỳ lạ. Nàng  khó nên quên Tùng! Nàng đang ủ rũ nhìn những cánh hoa thủy tiên nơi gần hồ mà nghe lòng tan nát, thì chồng nàng Đại diệnThích về hỏi:

- Em vẫn mạnh và vui phải không em Thể?

- Nàng làm thinh không trả lời.

Ông hỏi thêm lần nữa:

- Em vẫn mạnh và vui phải không em Thể?

- Em mạnh nhưng không vui. Vì em chẳng yêu anh, nhưng lấy anh vì…

- Anh đã có vợ nhưng em có dinh cơ riêng. Đó là tình yêu anh dành cho em?  Quần áo, nhà cửa, tiền bạc cả yêu dấu thật nhiều…

-Em không đòi hỏi. Nếu anh giàu anh hãy giúp người nghèo khó, xây trường học, giảm thuế cho nông dân, cho người già quà cáp.

Cô học ở đâu những câu nói thông minh mà móc họng đó.

Tôi chả học đâu, học ở trong tâm hồn tôi thôi.

- Hừ khá lắm, nhưng vào phòng chúng ta nghỉ ngơi em!

Thể chưa đi, thoáng đứng nhìn, nhìn hàng cây cô mơ màng, thì Đại diện Thích bồng cô vào đặt lên giường và miệng không ngớt bảo:

- Thể là của anh, anh yêu em, tất cả em là của anh, em là nàng tiên bé bỏng của anh. Đôi tay em là đôi tay vàng của anh. Đôi mắt em là ngọc tinh thể của anh. Đôi chân em là trầm là quế của anh…   và chàng sờ sẫm lột đồ cô, ái ân…

Cô miễn cưỡng. Sao bỗng dưng cô lại cứ tưởng là Tùng và cô say đắm cùng ông…

***

Chương chín

Vợ Tùng, Hiền cô đi xem hội lễ chùa Bà chúa xứ Châu Đốc. Một lễ hôi rất lớn tưng bừng và trang nghiêm của xứ sở Châu Đốc .Bà con ăn mừng rất lớn nơi đây, có múa, hát, đờn, ca, sáo thổi rất vui nhộn. Xong Lễ, nàng bước vào nói với người nghệ sĩ mù đàn kìm:

- Tôi yêu anh, anh có vợ chưa? Tôi muốn làm vợ anh nâng khăn sửa túi được không?

- Tôi mù lòa, mượn tiếng đờn cho đi lời ca tiếng hát .Cô ưng tôi làm gì cho khổ lắm, khổ thân…

- Tôi chấp nhận mà!

- Tôi không thấy được cô, nhưng nghe giọng nói cô sang và trâm anh lắm, lẽ nào cô đùa với tôi?

- Không, tôi nghĩ đến ông và quyết định yêu ông, lấy ông làm chồng. Chỉ duy một điều. Nàng nghẹn lại không nói thêm.

Nhạc sĩ mù hỏi thêm:

- Điều kiện gì, tôi không dám ưng cô đâu, nhưng cô có thể chia sẻ tôi nghe.

- Tôi đã có chồng.

Cô có chồng sao lại còn muốn ưng tôi?

- Tôi thành thật… Tôi ưng Đại diện Thích nhưng ông ta đã có vợ thêm thành ra tôi muốn ra đi…

- Đại diện sẽ giết tôi. Cám ơn cô có lòng nghĩ đến kẻ hèn mọn, nhưng…

- Tôi yêu ông chân thành. Vì tiếng đờn ông đã làm rung cảm lòng tôi. Và tình yêu tôi đã hết khi Đại diện Thích lấy vợ thứ hai. Khi tôi ở với ông ta chưa được ba năm. Tôi sẽ yêu một người mù để mãi mãi tôi là của ông!

 Nàng xúc động lắm khi nói câu đó.

- Nàng chắc đẹp lắm. Nghe giọng nàng thiết tha và trung hậu quá!

- Ông có thể lại gần đây. Tôi dìu ông, ông có thể thấy được chiều cao tôi, và ông có thể sờ vào mắt mũi tôi. Tôi không đẹp lắm, nhưng không tệ đâu. Ông chịu lấy tôi đi!

- Cô đẹp lắm. Vợ của Đại diện quyền tước mà.

- Tôi ở với ông ấy ba năm chưa có con, và ông coi như phế truất tôi. Tôi nhắc lại để ông hiểu vì lý do đó tôi ra đi…

- Tôi chân tình cám ơn cô, nhưng tôi sợ Đại diện lắm!

- Ông ta có quyền tự do. Tôi cũng thèm quyến tự do. Quan trọng là tôi yêu ông, yêu anh, và muốn cùng anh thôi. Anh đừng lo lắng về chuyện gì nữa…

Người nhạc sĩ mù nghe lòng hồi hộp, và con tim nóng ran!

 

***

Chương mười

Tại một dinh ngơi của Hiền khá sang không thua gì nơi của Thể. Chỉ là nhà cũ hơn chút thôi.

Nàng chân thành thưa với chồng

- Anh đã có người nâng khăn sửa túi. Anh có vợ mới. Xin anh cho tôi ra đi nhé. Tôi muốn tìm cuộc sống riêng của tôi.

- Cô đã tư tình với ai?

Tôi đã yêu một người khác ngoài anh.

- Tại sao là như thế. Cô là gái có chồng?

- Tình yêu là sự tự do chọn lưạ, hơn nữa anh có yêu gì tôi đâu? Sao anh nỡ bắt buộc tôi phải yêu anh! Và phải trung thành chứ?

- Xuất giá tong phu, xuất gia tong phụ.

- Không thể được, thật là bất công. Và hơn nữa tôi đã thấy hết yêu anh rồi, anh giữ tôi làm chi?

- Tôi sẽ cạo đầu cô ngay bây giờ, vì tội phản bội chồng ngay khi còn sống.

- Đàn ông các anh tham lam độc ác, và nhẫn tâm, chỉ nghĩ cho mình.

Sau đó Đại diện đánh vợ, và cạo trọc đầu vì anh nghi ngờ vợ anh ngoại tình.

Buột thế. Hiền buồn chán đời đau đớn. Nàng vào cửa Phật nương nhờ.

**

 Thể đã nghe sự việc xảy ra và nàng đến thăm. Hiền trong một ngôi chùa của Châu Đốc không xa, mà không gần nhà cô đó.Nàng thân hành viếng thăm và xin gặp được Hiền:

- Thưa chị. Mai mốt em đi rồi, chị cứ về bên anh mà sống. Em không thể cướp tình yêu của ai đâu. Chúng ta là phụ nữ với nhau. Hơn nữa em đã đã có người yêu, em theo anh ấy ra quê Quy Nhơn mà sống, ra Tây Sơn mà sống.

- Chị cám ơn em.Thể em có một tâm hồn đẹp, băng trinh. Nhưng chị đi tu rồi, và đại diện không cho em thoát đâu?

- Em sẽ bất chấp dù chết sống thế nào, em cũng ra đi. Hoa thắm rồi tàn, sắc đẹp nào không nở, rồi phai… Tình yêu nào cũng rực rỡ buổi đầu hôm. Hôm nay đại diện bỏ chị mê em, nhưng ngày nào đại diện sẽ có hình bong mới bỏ em. Con người như thế em không yêu được?

- Em nhỏ tuổi mà suy nghĩ như người trưởng thành.

- Đàn ông có một số rất tàn nhẫn và tham lam, nhất là người có chức tước. Em thù họ.

Đừng nói thế. Đại diện nghe được sẽ giận em. Và sẽ giết cả chị. Vì hắn tưởng chị mua chuộc bày em, lung lạc em!

- Em không sợ đâu.

- Chị thương em lắm, em trong sạch lắm đáng quý, đáng yêu lắm! Người nhỏ tuổi mà như thế ít có đời nay!

Thể xúc động trước câu nói của Hiền nàng không được nói gì, hai con mắt rưng rưng.

Hiền nói thêm:

- Cám ơn em lần nữa, vì em đã có cảm nghĩ sâu sắc, có lòng thương phụ nữ bao la. Nhưng chị đã chọn không về đâuThể à!

- Nếu chị không về, em cũng ra đi…

**

Chương mười một

Tùng trở lại miền Nam.  Thể đã bỏ nhà đi theo anh. Cô về Quy Nhơn- Tây Sơn Bình Định.  Ba má anh nhà cũng nghèo, nhưng ba anh giữ gia phong sợ thiên hạ khen, chê,nên không chấp nhận Thể. Má và ba Tùng đã gây ra một sự cãi vả lớn, nhưng vốn yêu chồng nên bà nhừng cho ông thắng. Má Tùng thương anh và Thể nên đã gởi về tá túc với bà ngoại đơn chiếc cách hai thôn.

Tại nhà ngoại anh đang cùng Thể thổi cơm cho ngoại. Ngoại đang chỉ Thể chằm nón.

- Dễ lắm con. Không có gì khó cả, chỉ chăm chỉ siêng khéo léo tý sẽ làm được ngay.

- Dạ con sẽ làm nhờ ngoại chỉ thôi.

- Nhưng gái Nam bộ sung sướng, sợ con không chiụ cực như ở đây nổi.

- Con cũng không sung sướng gì đâu, nhà nghèo thì ở đâu cũng khổ hết ngoại, vả lại làm lụng thì con gái ở đâu cũng cần chăm chỉ là tốt mà ngoại!

- Nói vậy ngoại mừng lắm. Phước cho thằng Tùng quá nhưng ba nó khó!

Thể im lặng hai mắt ngấn lệ.

Tùng yêu Thể tha thiết hơn ở nơi đây. Dầu Thể hay buồn đôi khi ít nói.

Tùng chỉ cho Thể làm nón, đan chiếu  theo những thủ tục cơ bản và anh lành nghề này từ nhỏ.

**

Nơi một nhà kia bà con với anh. Họ đang chằm nón nói xấu Thể. Và bàn tán về Thể.

- Phượng bảo:

- Trời ơi tưởng sao đâu lấy gái đã có chồng.

Loan tiếp:

- Có sao đâu, yêu thì lấy mà!

- Phượng khắc khe:

- Thứ quân cướp chồng, giựt vợ người ta. Rồi theo trai đàng nào cũng là gái hư hỏng.

- Yêu Tùng lắm mới gan chứ mày? Với lại nghe đâu người ta nói Đại diện ép nó, để lấy nó, chứ nó đâu chịu ông ta!

- Hứ mày nghe nhảm đó.  Mà mầy có thấy đẹp hơn gì gái ở đây đâu?

- Đẹp chứ.  Quá đẹp gái Hậu giang, gái Cần Thơ, gái Châu Đốc nổi tiếng mà.

- Tiếng vậy thôi.

- Đẹp thiệt mà.

- Thôi lo chằm nón đi, coi chừng nó về đây chằm nón đẹp nhất làng nữa đó!

- Mày kỳ thiệt, ích kỷ vừa vừa, nó chằm giỏi cũng tốt mà.

- Hứ mày binh ngoại lai.

- Trong cùng nước có gì ngoại lai mẹ. Hay mầy thầm yêu Tùng.

- Tùng có chịu yêu tao đâu?

- Biết vậy thì đừng ganh?

- Hứ! Người trong nhà bè bạn không binh, binh người dưng là mày đó, con qủy Loan này!

- Hihihi. Ai biểu mày yêu đơn phương thì khổ ráng chịu.

- Im đi chằm nón đi, tao không thích nói nữa.

-Ừ tao im.

Loan im. Phương im song cả hai đứa lại cười. Rồi nhác thấy Tùng dắt Thể đi gánh nước cho ngoại, hai đứa lại bỏ chằm nón đi rình xem thêm mặt mày Thể… Vì nhà ngoại Thể sống trong cùng xóm Loan, Phượng và cái giếng dung chung nằm trước nhà Phượng.  Phượng nói thế cho sướng miệng khi chê, nhưng rõ ràng Thể rất đẹp lại có khuôn mặt hiền khó ai sánh kịp!

**

Chương mười hai

Đại diện làm khó dễ nhốt cùm hai vợ chồng BaThế. Bỏ đói, bỏ khát mấy ngày. Hòng áp lực Cho Thể thương cha mẹ phải quay  về… Tý giận và thương ba mẹ làm đơn kiện đến công sở chánh. Người ta xét và cho hai ông bà ra.

Đại diện giận Tý.

- Mày phải kiếm chị hai mày về, không thì tao không cho ba má mầy yên đâu? Tao ra thong cáo bắt bỏ tù hết.

- Ông chạy ra Trung mà tìm.

- Được tao sẽ cử lính đi mày đừng lo.

- Ông vô duyên lắm, giỏi thì tìm đi. Chị hai tôi không thích ông bỏ ông đi là quyền chị. Tôi không có can hệ chi

- Mày già mồm thắng nhóc. Tao bóp này ra nước đó.

Đại diện Thích cung tay đánhTý, nhưng làm sao ông đánh lại Tý?  Tý đã có võ, thêm sức mạnh, đã đánh bại ông. Lẽ ra Tý có chiêu có thể đánh ông chết ngay, nhưng Tý chàng không cần và còn chút lòng nhân…

***

Trong chùa Hiền đã gặp một người tỏ tình và yêu cô. Ông ta quốc tịch Mỹ nhưng sang Pháp, giờ qua nguyên cứu văn hóa Việt nam, và rồi đến nguyên cứu chùa chiền Châu Đốc. Ông ta lại chạm vào mắt Hiền, lại thương Hiền, đã mê thích Hiền, xin nài nỉ cưới Hiền làm vợ. Hiền chối từ nhưng sau động lòng, rồi đồng ý…

 Hiền đã ra chùa và sang Mỹ với người đàn ông đó.

**

Tý xin phép ba mẹ ra Bình Định Tây Sơn tìm anh chị cho hay.

- Đại diện sẽ tìm cách bắt chị về và sát hại anh Tùng đó.

Tùng nói với ngoại:

Con sẽ đi vào chiến khu cùng với Thể. Chắc là ở đây không được. Thế nào Đại diện cũng tìm tới.

- Vô rừng vô núi làm sao con Thể sống nổi con Tùng?

- Tình yêu chúng con vượt lên tất cả. Hy vọng thế.

**

Họ đã vào chiến khu.

Một hôm Thể nói với Tùng

- Hình như em đã mang thai?

- Có thật như thế không em?  Chàng hồi hộp và mừng rỡ.

- Nhưng em buồn, sợ không phải thai con của anh, mà nếu như thai của Đại diện Thích thì anh tính sao?

Thể nói và đau khổ tột cùng trong đôi mắt.

- Không sao? Anh vẫn thương nếu là con của Đại diện. Sau này em sinh cho anh nhiều đứa khác con anh, cũng được mà.

- Em thật có lỗi với anh.

 Tâm hồn em đẹp lắm. Đó chỉ là hoàn cảnh bắt buộc. Anh hiểu và yêu em nhiều, đừng suy nghĩ mà mất sức khỏe em à. Hãy vui lên và đón nhận cuộc sống bên anh…

**

 Ở chiến khu.

 Sau đó năm tháng Thể đã sanh con.

Cuộc sống rừng núi khắc khổ nàng không chịu nổi, nàng đã chết để lại đứa con cho Tùng. Và nàng đã đặt tên cho nó lấy họ của Tùng, nối đuôi tên Tùng là Bùi Tùng Sơn. Anh đã chấp nhận sau khi Sơn lọt lòng Thể.

Tùng nuôi khó khăn,Tùng lo ngại, sợ Sơn chết. Nên sau đó cho một người nuôi hộ, vì anh ở trong rừng theo chiến khu. Khí hậu và mội trường rất thách đố! 

Thằng bé Bùi Tùng Sơn lớn lên cùng một gia đình họ xuất ngoại vì một lý do chính trị.

Lớn lên tại Mỹ nó được ăn học và trở thành nhà business tài giỏi có bằng trường danh tiếng. Nên nhận làm cho một công ty dưới sự điều khiển Manager K.Thy. Anh phóng vấn đậu và được làm việc cho công ty bà Hiền.

Bà gặp Sơn thì ngạc nhiên hỏi:

- Mẹ Sơn là người VN tên là Lê Thị  Mỹ Thể thấy trong đơn apply về information ?

- Dạ.

- Ba tên là Bùi Đức Tùng?

- Vâng. Là cha mẹ đẻ.

Thì ra cháu là con của người tôi quen biết.

Hiền kể cho nghe về cuộc đời bà và Thể. Bà rất thương Thể. Và bà đã rời xa quê hương… gần 30 năm.

Bà muốn nhận Sơn làm con nuôi vì bà không con, và là góa phụ. Sau khi chồng bà mất về một tai nạn giao thông bất ngờ.

Thời gian sau đó hai mẹ con về Việt Nam thăm từ quê Châu đốc ra đến Bình Định.

Có người kể Tùng đã đi tu sau đó.

 Tìm đến, vào chùa thăm, Tùng mới kể:

Bùi Tùng Sơn chính là con của Đại diện Thích, chứ không phải là con anh.

Sơn xúc động và khóc.

Tùng tìm cách đưa Sơn đi thăm mộ của Thể. Có Hiền nữa. Những ngày mưa to gió lớn Tùng vẫn thường đến nơi đây cắm hoa cho nàng! Dù thời gian đi qua như lửa đổ và vật đổi sao dời.

 Hiền thấy thật đau lòng và nhớ Thể thật nhiều, một cô gái rất dễ thương đầy đức hạnh, nhưng vì đâu thiếu may mắn! Hiền cứ lởn vởn tiếng nói của Thể ngày nào vào thăm nàng ở chùa cách đâu gần ba chục năm mà Hiền cứ ngỡ hôm qua! Và đại diện Thích cũng đã mất trong một sự cố bất ngờ rắn cắn khi ông đi đêm.

TTHT viết: 2015.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.