Nov 14, 2019

Tập thơ

Giới thiệu tập thơ mới xuất bản của Hồ Chí Bửu
Hồ Chí Bửu * đăng lúc 04:14:04 PM, Apr 06, 2016 * Số lần xem: 1106
Hình ảnh
#1

NHÀ XUẤT BẢN HỘI NHÀ VĂN – thông qua VĂN TUYỂN SAIGON – Vừa phát hành tập thơ THƠ TÌNH HỒ CHÍ BỬU (4)-
Sách dày 118 trang (chưa tính bìa) Gồm 96 bài thơ – Bìa và phụ bản ảnh 4 màu tuyệt đẹp - Chịu trách nhiệm xuất bản : PHẠM TRUNG ĐỈNH – NGUYỄN THỊ ANH THƯ - Biên tập : CAO THÀNH VĂN – NGUYỄN KIM SƠN – Sửa bản in : Tác giả - Mỹ thuật : QUỐC ANH – Kỹ thuật : NGUYỄN THỦY.- Đây là tập thơ thứ 14 của HCB.


*Trích vài bài trong tập thơ :


 
SAY TÌNH…

Ta đã xỉn- nghĩa là ta vẫn thở
Nghĩa là ta vẫn sống với trăm năm
Ta vẫn thở- nghĩa là ta đã xỉn
Chuyện yêu em như một trận mưa dầm

Rượu với em hình như không thể thiếu
Rượu trăm năm mà tình đến cuối đời
Em và rượu ta chọn luôn hai thứ
Rượu cay nồng và tình sẽ chơi vơi

Ta tạm tính đời ta bằng men rượu
Ta say rồi thì thơ lại chảy ra
Ta dại gái nên suốt đời bị dụ
Vì yêu em nên quên hết san hà…

THƯA QUÝ NƯƠNG !
Một tuần rồi ta không gặp nhau
Em buồn như rụng một vì sao
Ta buồn như một con chó ốm
Lăn lóc nằm xem những vết cào

Ta nhớ mùi em như phấn son
Nhớ đôi mắt ướt mà mi nhon
Em nhớ mùi ta- mùi hoang dại
Một chút đàn ông hãy vẫn còn

Nhớ tóc em dài bay phất phơ
Ngực đầy như chứa cả hồn thơ
Có con bướm nhỏ nhiều e ắp
Đậu ở tay ta- đẹp không ngờ

Hình như đêm rồi ta nằm mơ
Thấy em cô độc buồn vu vơ
Ở một góc trời xa xôi lắm
Tỉnh giấc mình ta mãi thẩn thờ

Ta gã giang hồ mê bốn phương
Vì em vó ngựa rớt bên đường
Thì thôi – khép gót giang hồ lại
Trao hết cho nàng- Thưa quý nương !


EM VỀ SAIGON

Em về- mới sáng hôm nay

Mà sao ta nghĩ đã ngoài trăm năm

Em về- nệm trống chỗ nằm

Vòng tay ta trống - một vòng tay ôm.

 

ĐỘC ẨM

CHIỀU CHỦ NHẬT !

Ta ngồi đó - mặt buồn như chó ốm

Mưa buổi chiều ủ rũ rớt bên hiên

Tay nâng cốc - Cay nồng như men rượu

Ngồi một mình mà lòng nhớ vô biên

 

Không như gã giang hồ chơi tới bến

Quậy tưng bừng mà sến giống Mỹ Châu

Cũng bão lửa – cũng mút mùa Lệ Thuỷ

Cũng đau thương như vỡ mối tình đầu

 

Ta thì khác – Ta nhớ em cách khác

Nhớ em nhiều với đồi ngực thanh tân

Đôi môi mộng tưởng chừng như mật ngọt

Đôi mắt đen khinh khỉnh đến bất cần

 

Rượu sắp hết mà tình ta chưa hết

Ta tham lam muốn chiếm hữu một mình

Như trẻ nhỏ nôn nao ngày giáp tết

Hẹn – chưa đến ngày – Sao tim đập rung rinh

 

Mưa lất phất – Mưa luồn qua kẽ lá

Mưa thì thầm - Hạnh phúc đậu trên tay

Chiều độc ẩm, sao ta buồn như gã

Nhiều phiêu lưu theo tháng rộng năm dài

 

Em yêu dấu, trăm năm nầy hội ngộ

Trăm năm sau biết có được bên nhau

Thì cứ thế, ta chia niềm hoạn lộ

Bằng lời thơ, bằng tình khúc ngọt ngào

 

Mưa vẫn rớt - Rượu đã vơi và ta đã

Ngồi một mình thả nỗi nhớ đi chơi

Chiều chủ nhật bên hiên nhà độc ẩm

Một mình thôi – cũng đủ lãng quên đời !

 

PHU NHÂN

Em thích gọi em là phu nhân

Ừ, thôi cứ gọi thế cho gần

Nhưng mà giao trước – không cho cãi

Mai mốt giận rồi bảo : bất nhân

 

Ta thích gọi em là hiền thê

Hiền thê ta đẹp hết chỗ chê

Lỡ mai mây chẳng còn che núi

Vẫn bảo với lòng mê cứ mê

 

Em nói chẳng yêu ai nữa đâu

Tình ta đẹp tựa mối duyên đầu

Trần gian bao lớp người khanh tướng

Tan tác như là chuyện bể dâu

 

Cũng có đôi lần ta giận em

Tin nhắn inbox chẳng thèm xem

Gọi qua điện thoại không thèm bắt

Khi biết ra rồi – Em quá ghen

 

Đời ta sao cứ gặp Bắc kỳ

Bà nào bà nấy đẹp mê ly

Nhưng mà máu Hoạn năm bờ nhất

Biết thế sao ta mặt vẫn lỳ…hìhìhì.

 

TA CÒN SỪNG SỮNG GIỮA DÒNG THƠ ĐIÊN

Đôi khi tự nói với mình

Yêu nhau chưa chắc là tình trăm năm

Mắc gì nhớ chỗ em nằm

Mắc gì nhớ những thì thầm bên tai

 

Ta đâu phải bậc thiên tài

Nên đâu cần biết trần ai có gì

Chán rồi thì phủi tay đi

Trần gian là thế - có gì vui đâu

 

Xưa nay ta chẳng công hầu

Thoáng mơ thoáng mộng thoáng sầu viển vông

Nỗi đau giấu kín trong lòng

Nỗi vui bất chợt những dòng tàn phai

 

Lương Sơn – tráng sĩ – nằm gai

Hồn không danh lợi miệt mài gió trăng

Từ xưa ta đã bất cần

Thì nay cũng thế - như vầng trăng rơi

 

Làm thêm chén nữa- đã đời

Vẫn ta ngạo nghễ trên lời thơ ngông

Một mai gió chuyển mùa đông

Ta còn sừng sững giữa dòng thơ điên…

 

NỊNH…

Việt Nam có chín mươi triệu dân

Ta chỉ thấy mình em là số một

Và chỉ có mình em là người tốt

Khi ta hết tiền em nhét túi vài chai

 

Cứ mỗi chiều ta ngồi nhậu lai rai

Em gọi bia và gọi mồi tấp nập

Lúc ta xỉn em alô taxi gấp

Đưa ta về cạo gió giác hơi

 

Chỉ mình em là trên cả tuyệt vời

Lúc ta thích em chìu ta tới bến

Bởi vậy khi em chửi – ta ngồi im như hến

Khoanh tay nhìn mẫu hậu ra oai

 

Em biết rồi ta chẳng có sợ ai

Chỉ sợ  mỗi mình em Ngân Nguyễn

Ta may mắn nên cuối cùng trúng tuyển

Trong mắt bà La sát dễ thương…

 

EM VÀ MƯA CHIỀU….

Ta bán nổi buồn dăm ba ký

Mua niềm vui chỉ được trăm gam

Có đâu tìm lại thời ma mị

Đánh mất từ khi tuổi đã vàng..

 

Bên ta bốn hướng mây đều tím

Dường như sắp có một cơn mưa

Nhớ ơi đôi mắt ai màu tím

Mưa ướt đời ta đã mấy mùa ??

 

Ta tiễn em về- cơn mưa nhỏ

Cũng lao xao ướt góc tim ta

Phải chi biến được ta thành gió

Đưa tiễn người yêu đến tận nhà

 

Chiều nay mưa bỗng rơi nhiều quá

Bên góc hiên đời ta nhớ em

Thành phố không xa mà sao lạ

Mưa đến chỉ làm ta nhớ thêm…

 

 

EM VỀ TRONG MƯA…

48 giờ - qua mau như cơn lốc

Em ra về ta buồn biết bao nhiêu

Mới bên nhau mà bây giờ đơn độc

Tiễn em đi ta buồn hết buổi chiều

 

Cớ sao em về mà mưa ướt lối

Con đường ta về bão nổi trong tim

Khi tiễn em đi- nụ hôn rất vội

Nên suốt đời ta cứ mãi đi tìm

 

Những giọt mưa rơi – mưa rơi lạnh giá

Có giọt mưa nào làm mặn trên môi

Những giọt mưa đời – Đời trôi vội vã

Mới hôn nhau mà giờ đã xa xôi..

 

Có phải đời ta chơi trò trốn, kiếm

Mòn gót lãng du cho một cuộc tình

Em đã tặng ta hoàng hôn màu tím

Nên bên góc đời – ta đứng lặng thinh…

 

MÙA ĐÔNG

Một đóa mai vàng nở sớm nay

Hình như trong gió có heo may

Hình như ta có niềm tâm sự

Giữ mãi trong tim với tháng ngày

 

Ta nhớ em nhiều có biết không ?

Sẽ buồn cho hết một mùa đông

Sẽ ru khúc hát còn dang dở

Trong trái tim phai máu đỏ hồng

 

Chắc tại mùa đông đang trở về

Và ta nỗi nhớ dài lê thê

Nhớ đôi mắt ướt buồn hiu quạnh

Và gió chiều lay mái tóc thề

 

Có phải mùa đông đã trở về ?

Gió làm cái lạnh khắp sơn khê

Gió làm hoa tím rơi thềm cũ

Lại một mùa xuân sắp sửa kề

 

Chắc chắn mùa đông đã trở về

Em còn ra phố mỗi chiều tê

Mặc thêm áo lạnh dầy em nhé

Kẻo gió chiều đông lạnh bốn bề…

hồchíbửu

 

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.