Dec 06, 2019

Thơ mới hiện đại VN

Một Chút Tâm Tình
Phạm Đức Nhì * đăng lúc 01:58:37 AM, Jul 08, 2015 * Số lần xem: 796
Hình ảnh
#1

 

 Một người bạn chuyển cho tôi bản tóm tắt bài nói chuyện của
Tiến Sĩ Nguyễn Văn Luơng. Sau đó lại thấy rất nhiều người trên nhiều
diễn đàn khác nhau phụ họa. Bèn viết bài thơ cho đỡ ngứa ngáy.

            Phạm Đức Nhì

Ngày 30-4-2012, Tiến sĩ Nguyễn Văn Lương, chuyên gia kinh tế tài chánh tị
nạn 1975 tại Hoa Kỳ đã phát biểu và thảo luận về chiến dịch ngừng du lịch
Việt Nam, ngừng gửi đô-la Mỹ (hay còn gọi là chiến dịch xiết kiều hối) trên
mạng PALTALK nhân dịp tưởng niệm ngày Quốc hận 30-4. Bài phát biểu được tóm
tắt thành 7 điểm:

 

*Đồng bào hải ngoại tị nạn không du lịch Việt Nam*

*Dừng việc gửi tiền kiều hối quá mức về Việt Nam (chỉ gửi hạn chế không quá
$50/tháng)*

*Tẩy chay hàng hóa nhập cảng từ Việt Nam*

*Không ủng hộ, quyên góp cho các tổ chức tôn giáo, từ thiện, danh nghĩa tại
Việt Nam*

*Vận động chính phủ quốc gia nơi đồng bào cư trú ban hành đạo luật cấm gửi
tiền và du lịch Việt Nam*

*Du lịch và gửi đô-la Mỹ về Việt Nam là PHẢN QUỐC!*

*Du lịch và gửi đô-la Mỹ là nuôi chế độ VC sống lâu thêm!*

 

 

 

“Con ơi!

Đây là cây vàng

nhà mình có bốn chỉ

sáu chỉ kia mượn của bà con

lạy trời chuyến này con đi trót lọt

qua đó gắng đi làm

gởi tiền về trả nợ nghe con”

 

Đó là hậu cảnh vượt biên

không đủ vàng, không đủ tiền

nên nhiều gia đình

phải chấp nhận hy sinh

người đi kẻ ở

 

Với những người tù cải tạo

may mắn sống sót trở về

bị công an quản chế khắt khe

sống những tháng ngày khó khăn, thiếu thốn

khi được chương trình HO phỏng vấn

rồi lúc vui mừng bước lên phi cơ

“miếng khi đói, gói khi no”

không khỏi bâng khuâng

nghĩ đến ân nghĩa

của bao người đã ra tay giúp đỡ

 

Có thể nói

hầu hết người Việt Nam

đang sống tự do nơi hải ngoại

đều ít nhiều mắc nợ người ở lại

món nợ ân tình

 

Tôi cũng từng ngồi trên thuyền lênh đênh

giữa mênh mông biển cả

phía trước: chưa thấy đâu bờ bến

sau lưng: tiếng rên siết của quê hương

và gánh nặng gia đình

 

Khi được nước Mỹ tạm dung

dù lòng háo hức

không dám mon men

đến cổng trường đại học

bởi nơi quê nhà

còn bà mẹ già

và một lũ em

từng giờ từng phút ngóng tin

 

Thế rồi lúc trên bờ, khi xuống biển

những công việc nặng nhọc, nguy hiểm

Mỹ đen le lưỡi

Mỹ trắng lắc đầu

tôi vẫn liều lĩnh xông vào

 

Hai vợ chồng sớm chiều lam lũ

mặc quần áo Goodwill (1), đi xe cũ

tháng tháng tằn tiện chắt chiu

khi có được ít nhiều

gởi về Việt Nam “trả nợ”

 

Tôi đã góp sức

xây được ngôi nhà thờ tổ

chu cấp để các em phụng dưỡng mẹ già

đến khi mẹ thất lộc đi xa

mồ yên mả đẹp

 

Rồi trong gia đình khi cười, lúc khóc

lại cũng anh Việt kiều

lặng lẽ mở hầu bao

mấy đứa em năm nào

lội suối băng rừng nuôi anh cải tạo

giờ thỉnh thoảng kể lại chuyện xưa (nhắc khéo)

xin anh chút vốn làm ăn

và còn biết bao chuyện trách nhiệm, nghĩa ân

không thể làm ngơ, từ chối

 

 

Bỗng đọc lời các anh kêu gọi

lòng thấy hoang mang

cứ ngỡ mình đọc nhầm

“Đừng gởi tiền về Việt Nam

gởi tiền về Việt Nam là phản quốc.”

 

Các anh nói chắc như đinh đóng cột

Xiết Chặt Kiều Hối

chế độ cộng sản sẽ tiêu tan

nhưng nhìn kỹ Bắc Hàn

tôi thấy hình như không phải vậy

 

Hơn 60 năm nghèo đói

khoai sắn cũng không đủ ăn

hạn hán lụt lội mỗi năm

phải ngửa tay

nhận gạo, bột mì của Liên Hiệp Quốc

 

Phố phường lụp xụp

đường sá sơ sài

chính phủ lại làm oai

thắt lưng buộc bụng

để chế bom nguyên tử

 

Hết cấm vận lại phong tỏa

dân đen như lũ nô lệ khốn cùng

nhưng chế độ vẫn vững như thành đồng

không lay chuyển

 

Không phải vì Bắc Hàn

không có người quả cảm

cũng không phải người Bắc Hàn

không thích dân chủ, nhân quyền

 

Nhưng ở cái xứ mà mỗi tấm bánh, mỗi chén cơm

đều được đong đếm

và phân chia

vô cùng nghiêm ngặt

một lời bình phẩm chân thật

một thái độ bất mãn vô tình

đủ để bị bớt phần ăn

cũng có nghĩa là sắp mất luôn cuộc sống

 

Nếu “cấu kết”, “âm mưu”, “bạo động”

không những mất mạng mình

mà còn khốn khổ dòng họ, gia đình

cho nên

những người bất đồng chính kiến

thường phải ngậm miệng

hoặc chết cô đơn lặng lẽ

trong các trại giam

 

Kinh tế Việt Nam

những người còn nặng lòng với quê hương

nghĩ đến đều rất buồn

bởi nó què quặt và yếu kém

 

Nhưng so sánh với Bắc Hàn cộng sản

dân Việt còn đỡ khổ hơn

chẳng phải do được chính quyền cộng sản xót thương

mà là nhờ đám Việt kiều

và tiền đô của họ

 

Hàng tỷ đô la mỗi năm

lưu chuyển qua các cửa hàng, các chợ

hàng hóa, dịch vụ

đến tay cả mấy chục triệu người

 

Kinh tế thị trường lên ngôi

chế độ tem phiếu

đã không còn chỗ đứng

mất sổ gạo

không còn là nỗi lo thót bụng

cứ có tiền

gạo sẽ được chở đến tận nhà

 

Anh công an khu vực

vẫn đôi mắt diều hâu rình mò

nhưng móng vuốt

không còn sắc bén

như những năm trước đó

 

Nhiều người đã vượt qua nỗi sợ

cất lên tiếng nói lương tri

Cù Huy Hà Vũ, Blogger Điếu Cày, Lê Thị Công Nhân

Huỳnh Thục Vy

rồi tiếng súng của Đoàn Văn Vươn

làm rúng động bọn cường quyền cướp đất

 

Dĩ nhiên trong mỗi người họ

đều đã có tinh thần bất khuất

dòng máu anh hùng

của Bà Triệu, Bà Trưng

của Trần Hưng Đạo, Quang Trung, Lê Lợi

 

Nhưng cái môi trường xã hội

do dòng kiều hối tạo ra

(dù họ không trực tiếp nhận đô la)

đã cho họ thêm niềm tin và lòng can đảm

 

Cũng như các anh

tôi chẳng có tý nào thiện cảm

nhìn những Việt kiều huênh hoang

về Việt Nam

chỉ để khoe của, trai gái và bốc phét

 

Và như các anh

tôi cũng điên tiết

nhìn họ ôm tiền về đầu tư

để rồi bị lừa

vừa mất của

vừa mang tội tiếp tay cho kẻ ác

 

Nhưng còn biết bao người khác

có tội tình gì?

chẳng lẽ một người lỗi lầm

là “tam tộc tru di”?

có vài con sâu

là phải chặt cả vườn cây ăn trái?

 

Có thể ngày xưa

các anh có chức có quyền

nên khi đất nước ngả nghiêng

gia đình được ưu tiên

di tản

 

Cũng có thể các anh may mắn

có người quen, người thân

trong hải quân, không quân

nên những ngày cuối tháng tư

gia đình được tàu thủy phi cơ

đưa ra hạm đội

 

Giờ đây

ông bà, cha mẹ, vợ con các anh

đang xênh xang

trên vùng đất mới

chùm khế ngọt ngày xưa,

với các anh

nay bỗng nhạt phèo

 

Quen sống xa hoa

các anh đã quên

đại đa số dân Việt vẫn rất nghèo

không phải

vì thiếu khả năng

cũng không phải

vì lười biếng

mà vì phải sống

dưới chế độ độc tài, độc đảng

tham nhũng bất công

 

Dốt nát ngu si

nhưng được đảng chống lưng

cũng quyền cao chức trọng

thông minh tài trí

mà không quỳ dưới lá cờ búa liềm

cầm tấm thẻ đảng viên

cũng chỉ là phó thường dân nam bộ

 

Dây mơ rễ má đến chế độ cũ

như gia đình chúng tôi

sẽ buôn thúng bán bưng

làm rẫy làm ruộng suốt đời

 

Bởi thế ở Mỹ

chúng tôi bán mồ hôi

cần cù tay chân xốc vác

cố gắng để vợ con đủ ăn, đủ mặc

và có chút tiền để dành

thỉnh thoảng gởi về gia đình

cứu đói

 

Thôi thì mặc kệ các anh chửi bới

chúng tôi cứ cư xử thuận lẽ trời

mình đang sống kiếp người

đâu nỡ để thân nhân sống đời

súc vật

 

Lúc này bà mẹ vợ của tôi

mỗi khi trái nắng trở trời

miệng già nuốt cơm không vô

có thể cầm ly sữa en- sua (ensure)

nhấm nháp cho đời bớt khổ

 

Năm ngoái

thằng cháu sưng ruột phải mổ

chưa có tiền dúi vào tay bác sĩ, y tá

tới bệnh viện

ôm bụng nằm ngoài hành lang

nếu không có cú điện thoại khẩn cấp gọi sang

và nếu tiền đô về không kịp

chắc giờ này

nó đã nằm yên

dưới ba tấc đất

 

Biết bao cô gái

đang tuổi hoa niên thơ dại

gia đình bị dồn đến chân tường

phải cầm nhà, bán vườn

đút lót cho chính quyền cộng sản

để được trần truồng đứng xếp hàng

cho đám đàn ông ngoại quốc

xăm xoi tìm mua

như mua một mớ cá, mớ tôm

 

Có cô lọt vào tay một gã Đài Loan

gia đình “tam đại đồng đường”

cha con ông cháu ở chung một nhà

nó mua cô về

không phải để làm vợ

mà là làm đầy tớ

và làm đĩ

 

Quần quật suốt ngày không nghỉ

đêm đến thân gái ngọc ngà

lại chịu ba đời chúng nó dày vò

hết ông, con rồi đến cha

 

Nếu không có những đồng đô la

chúng tôi đổ mồ hôi

sôi nước mắt

gởi về

con cháu chúng tôi chắc phải cầm nhà

bán vườn

đút lót bọn cầm quyền

để trần truồng đứng xếp hàng

cho đảng cộng sản Việt Nam

gởi ra nước ngoài làm …đĩ

………

 

Bây giờ

gởi tiền về Việt Nam

mỗi trăm đô

chỉ tốn hai đô cước phí

 

Nhưng nếu đạo luật

 mà các anh đề nghị

được chấp thuận và ban hành

tiền chúng tôi

sẽ phải lén lút

chạy loanh quanh

trước khi về nước

 

Có thể dân Thái Lan, Kăm Pu Chia,

Hồng Kông, Trung Quốc

sẽ đứng trung gian chuyển ngân

sẽ tự ý ấn định mức hoa hồng

20, 50, 100 phần trăm

hoặc nhiều hơn nữa

 

Lúc ấy hàng triệu cơn thịnh nộ

sẽ đổ lên đầu các anh

dù tóc bạc trắng

hay mới hoa râm

mặc áo vest

thắt cà-vạt

bảng tên trước ngực

bằng nọ cấp kia

người ta sẽ chẳng ngại ngùng gì

mà không ném vào mặt các anh

cà chua trứng thối

 

Tôi không thích làm thơ

 “cho phải đạo”

lúc hoan hô, khi đả đảo

tiếng vui, tiếng buồn

lời ghét, lời thương

thay vì gõ cửa trái tim

lại dõi mắt đi tìm

cái nheo mắt, cái gật đầu

của những tai to mặt lớn

 

Tính tôi cà chớn

nên thường có những câu thơ gàn bướng

dở hơi

nếu lỡ làm các anh không vui

xin mở lòng đại lượng

 

Nhớ thuở còn chiến chinh

nếu không may ngã xuống hy sinh

ngoài vòng đai chi khu Đại Lộc

hay trên đường tiến quân lên Thường Đức

tôi, người lính nhảy dù Lữ Đoàn 1

nhắm mắt xuôi tay

vẫn mỉm cười

vì đã dâng hiến đời trai

bảo vệ lá cờ vàng ba sọc đỏ

bảo vệ miền nam tự do

có ngôi nhà xinh xinh nho nhỏ

ở Hốc Môn

mái ấm của những người tôi quý tôi thương

 

Bây giờ các anh nhìn xa trông rộng

soạn sách lược đấu tranh

hãy chỉ rõ mục tiêu

những người lính chúng tôi sẽ bắn

bắn thẳng vào đầu

những tên trùm cộng sản

nhưng đừng bắt chúng tôi

chĩa súng về phía cha mẹ anh em mình

“Mỗi người một chút hy sinh”

hy sinh kiểu đó…

công cuộc chống cộng sẽ đâu còn ý nghĩa

 

 Các anh hô hào

“Đừng về Việt Nam!

Về Việt Nam là phản quốc!”

“Đừng gởi tiền về Việt Nam!

Gởi tiền về Việt Nam là phản quốc!”

 

Nghe lời các anh

chúng tôi

không những bất hiếu, bất nhân

mà còn vong ân bội nghĩa

chúng tôi có phản quốc hay không?

lịch sử sẽ làm sáng tỏ

giữa thời buổi nhiễu nhương

luân lý suy đồi

chúng tôi chỉ cố sống sao

cho xứng đáng con người

 

Các anh đòi

 

 

 

*Vận động để đạo luật cấm gửi tiền và du lịch Việt Nam*

*được ban hành*

 

Ôi! Nếu quả thật đất nước mình

đã đến hồi mạt vận

đề nghị của các anh được chấp thuận

đường phố Việt Nam

sẽ sạch bóng Việt kiều

sẽ không còn những khuôn mặt

tự đắc hiu hiu

áo gấm về làng

vung tiền đô

mua của lạ

 

Nhưng cũng không còn những đứa con

thương cha mến mẹ

những người em, người chị, người anh

ăn ở có nghĩa, có tình

 

Những đám giỗ, đám ma, đám cưới

vắng những giọt nước mắt

mừng mừng tủi tủi

bà con dòng họ đoàn viên

người đi kẻ ở sẽ như Chức Nữ Ngưu Lang

suốt đời chia cách

bởi các anh đã phá sập cầu Ô Thước

 

Các anh có xem tấm hình

hai anh em người Hàn Quốc?

hơn 50 năm

kẻ Bắc người Nam

gặp nhau nước mắt tuôn trào

rồi chia tay nghẹn ngào

đau thương xé ruột

 

Nếu một mai cũng cảnh ấy

nhưng là hai người Việt

mặt mũi các anh sẽ để đâu?

con Lạc cháu Hồng sẽ nghìn đời sau

nguyền rủa

 

 

Khi đọc tin

những người dân miền Bắc

nghe lời đảng đấu tranh giai cấp

đem cả cha mẹ, anh chị em mình

ra đấu tố

 

Bà mẹ Củ Chi

đã “giết chết lời ru”

bóp mũi đứa con thơ

vì nó dại khờ lên tiếng khóc

dưới hầm bí mật

và nghe ông Hồ Chí Minh

“Nếu cần phải đốt cháy cả dãy Trường Sơn..”

các anh chép miệng

“Bọn họ có lý tưởng

nhưng thiếu một trái tim.”

 

Nếu quả thật

gia đình, họ hàng các anh

không còn ai ở Việt Nam

hoặc lắm bạc nhiều vàng

không cần tiếp tế

thì các anh

hơi giống mấy tay cò mồi gian trá

hô hào mọi người hy sinh

cắt tình máu mủ ruột thịt của mình

trong khi chính các anh

hy sinh mấy giọt nước miếng

 

Nếu các anh

thật còn họ hàng thân quyến

nghèo khổ ở Việt Nam

mà vẫn can đảm, dõng dạc, đàng hoàng

đọc bản tuyên bố

thì với các anh

chúng tôi vừa nể phục

nhưng cũng vừa ghê sợ

các anh chê “họ thiếu một trái tim”

còn các anh

tuy có tim

nhưng xơ cứng

nên thiếu lòng nhân ái?

 

Một thời hết mình chống cộng

tôi biết cái thiên đường

mà những người cộng sản cố công tạo lập

chỉ là địa ngục

không có chỗ

cho phẩm giá của con người

đọc lời kêu gọi của các anh

tôi bỗng nực cười

các anh chống cộng sản

nhưng không khéo

chính các anh đang trở thành người cộng sản

 

Chế độ cộng sản

độc đảng, độc tài

đẻ ra thối nát bất công

đẩy người dân đến bước đường cùng

muốn sống còn, phải mánh mung

chữ dối, chữ gian hằn trên khuôn mặt

mỗi hành động phải tính toan, lường gạt

và phải quên đi

mình cũng có một linh hồn

 

Đáng sợ và đáng buồn

không phải

tại có quá nhiều người phạm tội

mà vì

những người tạo ra tội lỗi

lại rất thản nhiên

vui vẻ tươi cười

“Cơ chế mình nó thế!”

“Chế độ mình nó thế!”

 

Riêng tôi

mười mấy năm bị hành hạ đọa đày

cha chết tủi hờn

đàn em mất hết tương lai

gia đình tan nát

 

Đã đôi lúc đau thương chất ngất

muốn “đạp lên xác Lê Duẩn, Trường Chinh”

muốn “về giữa Ba Đình

bằm thi thể Hồ Chí Minh bắn ra đông hải” (2)

 

Giờ đây

phương thuốc thời gian

đã giúp lòng dịu lại

mắt tôi không còn như ngày xưa

rực lửa căm thù

nhưng di hại của chế độ công sản trên quê hương

làm sao tôi quên được?

 

Tôi biết các anh

cũng nặng lòng với nòi giống Việt

muốn mau mau thay đổi màu cờ

để làn gió dân chủ tự do

thổi mát những khuôn mặt

đang cằn khô héo úa

 

Nhưng vì nôn nóng các anh sơ hở

phương sách của các anh

lý chưa đủ thuyết phục

lại thiếu hẳn một chữ tình

thấy bất bình

nên có vài lời tâm sự

 

Giờ này nhiều người Việt Nam đang mơ

các sĩ phu yêu nước

mơ thấy quân Tàu dừng bước

xâm lăng

trước quân dân ta trên dưới một lòng

hừng hực khí thế Hội Nghị Diên Hồng

nơi biên ải

 

Những cô gái

tuổi xuân phơi phới

vì hiếu nghĩa với gia đình

đang dự định bóp nát trái tim

chít khăn tang

cho mối tình đầu thơ mộng

bán mình đến một phương trời xa thẳm

như Thúy Kiều

mơ thấy đang nằm trong vòng tay người yêu

ngập tràn hạnh phúc

 

Những nhà thơ, nhà văn

xưa muốn yên thân

nên biết hèn, biết sợ (3)

lấm lét nhìn lưỡi dao lơ lửng trên đầu

bóp chết lòng tự hào

âm thầm nuốt nhục

bởi mỗi câu thơ, câu văn đâu còn là nhịp đập

của trái tim

mơ thấy mình

như những cánh chim

cầm bút bay cao

giữa trời lộng gió

……….

 

Tôi cũng đang thả hồn vào một giấc mơ

mơ thấy mình đang ngủ say sưa

dưới gốc dừa

bên bờ một dòng sông quê hương

tỉnh dậy thấy làng xóm, phố phường

không còn nữa

bóng dáng lá cờ đỏ sao vàng

người đi kẻ lại nói cười vui vẻ

mặt mày rạng rỡ

trong nắng sáng chan hòa

dường như mỗi người

đều đã có ít nhất một ước mơ

thành hiện thực

 

Chú thích:

(1) Cửa hàng bán quần áo cũ

(2) Thơ Phạm Đức Nhì

(3) Ý của nhà văn Nguyễn Tuân

 

Viết xong tháng 10 năm 2012 tại San Leon, Texas.

Nếu có ý kiến, phê bình xin e-mail về nhidpham@gmail.com.

Tác giả thành thật cảm ơn.

 

Phạm Đức Nhì

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.