Dec 05, 2019

Thơ đấu tranh

Lời Tự Thú / Những Lần Đảng Khóc
Trần Hoàng Lan * đăng lúc 11:34:33 AM, May 05, 2015 * Số lần xem: 745
Hình ảnh
#1

   Lời Tự Thú

"Phải biết hổ thẹn trước tiền nhân" (*)

Tự đánh bóng cho mình, sao ông không thấy ngượng

khi so sánh mình cùng bè đảng

với các triều đình phong kiến ngày xưa.

 

Khi giặc Nguyên Mông ngấp nghé cõi bờ

tiền nhân đã có những Diên Hồng để nhân dân quyết tâm chống giặc

tướng sĩ một lòng khắc lên tay: "Sát Thát"

có công thần thà rơi đầu để ngăn kẻ quy hàng. (**)

 

Tiền nhân xưa đã có lời nguyền

Để mất một tấc đất của ông cha là có tội

Ích Tắc, Chiêu Thống,... trước sau đều cuốn gói

Vì "cõng rắn cắn gà nhà" đâu còn chỗ dung thân

 

Thời các ông biển, đảo, rừng,... để lại của tổ tiên

chẳng là gì so với lợi quyền của đảng

để giữ, không ngại ngần dâng bán

Hoàng Sa, Trường Sa, Nam Quan còn hận tới muôn đời.

 

Giặc đã lấn biển Đông, vào Tây Nguyên, rừng biên giới, tràn ngập khắp nơi.

Người yêu nước không thể ngồi yên phải biểu tình, cất lên tiếng nói

Các ông vu cho là "kẻ thù", là "gây rối".

Để bịt miệng, còng tay, đạp vào mặt,... đưa vào tù, vào trại phục hồi.

 

Tiền nhân xưa không lừa: "đất đai là chung của mọi người"

để muốn chiếm lại xua "công sai" đi cưỡng chế

Không xúi vợ đấu tố chồng, con cháu đấu tố ông, bà, cha, mẹ

Không "đào tận gốc trốc tận rễ trí, phú, địa, hào"

 

Tiền nhân xưa không tung hô hữu nghị, không biết ơn

với những kẻ đã bắn giết, bắt bớ, đánh đập ngư dân mình như hải tặc.

Không cam kết với kẻ thù dẹp những cuộc biểu tình yêu nước

Không thậm thụt với ngoại bang cầu lợi, cầu danh.

 

Tiền nhân xưa "đem đại nghĩa để thắng hung tàn

lấy chí nhân thay cho cường bạo" (***)

Chính quyền ngày nay côn đồ hay phường thảo khấu

khi dùng còng sắt, dùi cui "nói chuyện" với dân lành

 

"Phải biết hổ thẹn trước tiền nhân"

Tự đánh bóng, thật trớ trêu lại là lời tự thú

Kẻ phải hổ thẹn chính là ông đó

cùng với "bầy sâu nhỏ, to" đang tàn hại, bán rẻ đất nước này.

                                        Trần Hoàng Lan


Chú thích: (*) Lời ông Trương Tấn Sang

                (**) Để ngăn cản chủ trương hàng quân Nguyên Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn đã nói với vua Trần Nhân Tông: "Nếu bệ hạ muốn hàng hãy chém đầu tôi đi đã"

                (***) Một câu trong bài "Cáo bình Ngô"

  
                                       
*******

 

Những Lần Đảng Khóc

Chiều nay nghe đứa con thắc mắc:

"Đảng đã cho ta cả một mùa xuân"(1)

vậy thì có khi nào đảng khóc?

Bèn kể cho con những lần mình biết:

 

*

 

Tuy vẫn thường "lấy máu để in cờ

mơ con đường vinh quang đầy xác giặc"(2)

Nhưng cũng có những lần đảng khóc

để lọc lừa và lấp liếm lỗi lầm

 

*

 

Tội xưa giết oan hàng vạn sinh linh

được trả giá bằng một lời xin lỗi,

được trả giá bằng những câu an ủi,

có pha thêm chút nước mắt muộn màng (3)

 

*

 

Những lời nghẹn ngào, sụt sịt, xót thương

của điếu văn trong đám tang lãnh tụ (4)

là "vở kịch" để ru "người xem" ngủ

mãi đến bây giờ vẫn "học tập theo gương..."

 

*

 

Và sáng nay ông Trọng học tiền nhân

vừa đọc diễn văn, vừa lau nước mắt

Lâu lắm rồi! Thấy đảng ta lại khóc

Nhục nhã, khổ đau, bất lực, lọc lừa,...(?)

 

*

 

Câu trả lời là đảng lại khóc vờ

chỉ có nhân dân là đau khổ thật

bởi sau đó lại thêm nhiều thứ mất

tự do, công bằng, dân chủ, văn minh,...

 

*

 

Thấy đảng khóc con luôn nhớ đừng tin

là họ đang xót thương cho ai đó

bởi đã từ xưa trong con người họ

có gì khác đâu, ngoài dối trá, bạo tàn

Nhớ đừng tin, đừng tin nhé nghe con


          Trần Hoàng Lan

Chú thích:

 

(1) Nhan đề một bài hát ca ngợi đảng

(2) Ý trong quốc ca Việt Nam

(3) Sau khi đã giết oan hàng vạn người trong cải cách ruộng đất, thay mặt đảng, chính phủ Hồ Chủ Tịch đã khóc và xin lỗi nhân dân

(4) Khi đọc điếu văn trong đám tang Hồ C M, tổng bí thư Lê Duẩn đã khóc

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.