Nov 25, 2020

Thơ xướng họa

Thơ Đường Luật Việt Nam Hạ Thái Trần Quốc Phiệt cùng nhiều thi hữu xướng họa
Nhiều Tác Giả * đăng lúc 03:30:54 PM, Jul 11, 2017 * Số lần xem: 973
Hình ảnh
#1

 



Thơ Đường Luật Việt Nam

Hạ Thái Trần Quốc Phiệt cùng nhiều thi hữu xướng họa

 

 

[1]

Hoài Hương           

Hạ Thái Trần Quốc Phiệt

Sống ở trời Tây nhớ cõi Đông
Dằn thâm ký ức thấm sâu lòng
Tiếng chim vang vọng chiều thôn dã
Khúc hát ru êm bãi cỏ bồng
Dìu dặt sương mai lời dế khản
Lung linh nắng hạ tiếng ve trong
Vọng về cố quận thương ngày cũ
Gạn hỏi rằng ai có vậy không !

[2]

Hoài Hương  

        

nguyễn vô cùng


Bên trời gom chút nắng ngày đông
Chẳng đủ cho ai sưởi ấm lòng
Một nỗi quê nhà thêm tiếc nhớ
Bao năm đất lạ mãi phiêu bồng
Vườn xưa vẫn đẹp, trăng mờ tỏ
Bến cũ còn thơ, nước đục trong?
Sao thấy cơn buồn như rạn vỡ
Để mình hiu quạnh giữa chiều không



[3]

Ngậm Ngùi Sắc Không


Đoàn Chinh Nam

 

Tình xưa, cảnh cũ, một chiều đông

Mưa gió thê lương, nghẹn tiếng lòng

Kẻ ở phôi pha mầu bích phát

Người đi tan tác mộng phiêu bồng

Thuyền lưu lạc mấy dòng trong đục

Bến đợi chờ bao thuở đục trong

Hiu hắt nhìn nhau thương kỷ niệm
Ngậm ngùi khoảnh khắc sắc hòa không

 

 

[4]

Xót Xa

 

Văn kế Thế


Trời tây se lạnh buổi tàn đông
Nhớ đến quê hương thấy chạnh lòng
Nhớ cánh diều chiều trời bát ngát
Nhớ con thuyền bến nước bềnh bồng
Nhớ vầng trăng tỏ thêm mơ mộng
Nhớ áng mây mờ lúc nắng trong
Thương nhớ nhớ thương ôi đất mẹ !!!
Nỗi lòng Hạ Thái xót xa không ?


[5]
Hoài Cảm           

 

Đoàn Ngọc Kiều Nga

Sao cũng trời đông cũng biển đông

Mà đây mưa nắng hắt hiu lòng

Trông trăng chạnh nhớ mùa trăng loạn

Hong tóc ngùi thương tuổi tóc bồng

Hồi ức mênh mang chiều gió lặng

Còi tầu da diết sáng trời trong

Tháng năm mộng ước dần phiêu bạt

Tình vẫn u hoài chuyện sắc không

Boston . April 5, 2011 .

 

[6]

Hoài Hương           

Trương văn Lũy

 

Tưởng chừng đang đứng giữa trời đông!

Én liệng qua sân chạnh nỗi lòng

Nhớ sớm quê cha mây ấp ủ

Thương chiều đất mẹ nước bềnh bồng

Cầu tre lắc lẽo cô thôn nữ

Nón lá nghiêng hình bóng rọi trong

Trăn trở mấy vần thơ xướng họa

Trả lời câu hỏi - nhớ sao không!

 

[7]
Hoài Cảm           


Quang Tuyết



Mưa về tháng hạ nhớ ngày đông

Cho kẻ xa quê bỗng nhói lòng

Nhớ bóng mẹ già thân bạt gió

Thương thân con trẻ kiếp phiêu bồng

Phận đời chìm nổi bao dòng đục

Kiếp số thăng trầm mấy bến trong

Tỉnh giấc nửa chừng ôm gối mỏng

Ngoảnh nhìn đã đến phút hư không

 

[8]

Hoài Hương           

Phùng Trần-Trần Quế Sơn

 

 

Nhìn về cố quốc tận trời đông
Thao thức năm canh nhớ ngập lòng
Đất mẹ rừng vàng xinh thắng cảnh
Quê cha biển bạc đẹp non bồng
Giang sơn ba cõi mong tươi sáng
Quốc Tổ bốn nghìn giữ đẹp trong
Văn hiến thấm sâu dòng Lạc Việt
Cháu con bồi đắp chẳng ai không!
Illinois; Apr-03-2011

 

[9]

Hoài Hương  

         

Tâm Giao



Ngàn cây trụi lá rét mùa đông

Nhung nhớ dâng lên ngập cõi lòng

Thân thế nửa đời còn bảng lảng

Sinh cơ trọn kiếp vẫn phiêu bồng

Tháng năm đằng đẵng mờ hư ảo

Tâm sự mịt mùng lẫn đục trong

Ai biết lòng ai hoài nhớ lắm

Ngóng về cố quận vẫn mù không !

(4/4/2011)

 

[10]

Hoài Hương   

       

Lê Ngọc Kha



Thấm thoắt nay đà mấy lập đông

Hoài hương canh cánh vẫn bên lòng

Nhìn về quá khứ bao trôi nổi

Nghĩ đến tương lai bấy bập bồng

Đàn cá cong đuôi vờn nước đục

Bầy chim nghiêng cánh níu trời trong

Gió chiều mây tím bay lờ lững

Nhung nhớ tràn đầy ngập cửa không.

 

[11]

Hoài Hương           

 

Trần văn Hạng

 

Ngàn trùng cách trở nhớ trời đông

Ký ức in sâu tận đáy lòng

Lất phất mưa phùn nơi xứ Quảng

Hanh hao nắng mới chốn non Bồng

Thương về một thuở thời thơ ấu

Nhớ lại bao ngày tuổi trắng trong

Môt cõi trời thương nơi đất khách

Mơ hoài cố quận bạn hay không.?

 

[12]

Hoài Hương 

         

Hoàng Đằng



Bên đoài ngồi nhớ tận bên đông.
Thao thức hàng đêm rối cõi lòng.
Sống ở tha phương ... hình dõi ngóng.
Nghĩ về cố quận ... bóng đèo bồng.
Vẳng nghe tiếng cuốc mờ mi ướt
Mãi hát khúc quê khản giọng trong
Bên nớ bên ni chung một bọc,
Người răng ta rứa sao mà không?

 

[13]

Thương Quê Hương

 

Lê bá Lộc

 

Thương quê gía lạnh những ngày đông

Chạnh nhớ năm xưa buốt quặn lòng

Tí tách đêm về mưa rả rich

Đìu hiu ngày đến gió bềnh bồng

Mừng vui mỗi bữa tô cơm trắng

Chán ngán từng khi chén cháo trong

Tất bật vai gầy đôi gánh nặng

Vì con mẹ chịu cảnh phòng không

Pine-Hill  ,  April 6-2011

 

[14]

Đôc Ẩm

 

Thái Huy

 

Chiều xuống mình riêng lạnh gió đông

Nhìn mây lơ lửng xuyến xao lòng

Lối xưa đã khuất hàng tre ngọc

Bạn cũ còn đâu suối tóc bồng

Mong mãi không thông thuyền mắc cạn

Đợi hoài chẳng thấy nước lên trong

Tay chèo đã mỏi vì giống bão

Tu sạch cơn say,ngả cốc không !

4-7-11

 

[15]

Hoài Niệm          

Võ Thị Nguyên

Xuân, hạ, thu rồi lại đến đông
Bao nhiêu kỷ niệm giữ trong lòng.
Bùi ngùi câu hát thời niên thiếu,
Quay quắt khúc ru thuở mẹ bồng.
Phố thị hè về hoa đỏ thắm...
 Sông quê thu đến nước xanh trong...
 Nhớ thương - hoài niệm - mênh mông ý,
 Người có tấm lòng - chẳng dễ không!./.

 8/4/2011


 

 

 

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.
Họa Vận bài Hoài Hương của Hạ Thái TQP
Về Đâu?

Mây ơi! xin gởi nỗi sầu đông,
Sẵn chở giùm ta cả tấm lòng.
Quê cũ - xót thương đời lận đận!
Xứ xa – chấp nhận kiếp phiêu bồng!
Bùi ngùi – tuyết lạnh che môi tím;
Thổn thức - lệ nhòa phủ mắt trong.
Chẳng biết ngày nao về tổ quốc?
Hay là bước thẳng tới...hư không?

Thảo Chương Trần Quốc Việt