Đất Quê, Đâu Cũng Tình


Em dòng sông êm ả
Chở nắng vàng bình minh
Thời gian chờ ở bến
Đất quê, đâu cũng tình!

Tóc em dài sóng lượn
Nghiêng đời với nghìn xưa
Ướp tình anh hương gió
Em nói gì trong mưa!

Sông Bình Di uốn khúc
Sương sớm lá đời xanh
Nhịp tim hòa nhịp thở
Mắt em cười mắt anh!

Vẫy tay chào biên giới
Phố Châu Đốc lên đèn
Hoa nhà ai hương thoảng
Tương tư anh và em!

Bờ mi em khép lại
Là lúc anh mở lòng
Là lúc ta đắm đuối
Không gian nầy mênh mông!
 

Trúc Thanh Tâm
( Châu Đốc )