Jan 19, 2019

Thơ mới hiện đại VN

Chỉ Một Lần Xuân?
Sài Môn Chủ Nhân * đăng lúc 01:21:56 AM, Nov 11, 2016 * Số lần xem: 410
Hình ảnh
#1

 


Có những chốn chỉ một lần đã ở

Chỉ một lần dù giữa cảnh lao lung

Chỉ một lần mà nhớ mãi trong lòng

Như vẫn nhớ những ngày nào rất trẻ

Nhiều đêm lạnh nằm trong chăn mẹ kể

Tưởng rất gần sao đã não nùng xa

Chiều hôm nay ta lạc giữa rừng hoa

Thấy chim biển bay về cùng ánh sáng

Cánh chim vỗ giữa bao la tản mạn

Mấy chục năm chợp mắt một cơn mơ.

  

Người có về có nhớ mái nhà xưa?

Sương lớp lớp đó đây mây với núi

Gót chân nhỏ ai bước đi vội vội?

Tưởng thời gian ngừng lại giữa tình yêu

Em nghiêng vai cho giáng nhỏ yêu kiều

Che vành nón chưa từng nghe tiếng dạ

Đã thấy nở hoa đào trên cặp má

Đã rưng rưng, đã tha thiết, ôi chao!

Chuyện rất xưa lại ngỡ mới ngày nào

Ai đãy gấm, khăn điều, ai lữ khách?

  

Chưa giáp mặt bỗng dưng mà cúi mặt

Nhìn xuống chân, trời đất tưởng xa xăm

Bên rèm thưa ngơ ngẩn một vầng trăng

Ai viết đó những khúc ca Trường Hận?

Núi ơi núi! Giúp nhau làm lá chắn

Ta quay về khi tuổi mới hai mươi

Nhìn vào đâu cũng rộn rã lòng vui

Ôi là nhớ! Lửa hồng đêm trừ tịch

Vừa mới đó đã không còn vết tích

Mình hỏi mình, vẫn chưa rỏ nguyên nhân

  

Có phải vì Xuân chỉ có một lần?

Trái tim nhỏ lại muôn năm nhộn nhịp

Là ánh sáng vẫn còn chưa đuổi kịp

Chút nhớ thương ghi lại có là bao!

Khi nhà vua khoác tấm áo long bào

Vàng ngọc dắt dù muôn phần rực rỡ

Đâu bằng miệng người yêu khi hé nở

Là thơ rồi! Còn phải viết gì thêm?

Giữa trần gian chỉ có một mình em

Là khởi điểm mà cũng là điểm cuối

  

Nếu không thế tại sao trăng vời vợi

Tại làm sao khói sóng ngập Trường Giang?

Sài Môn Chủ Nhân

 

 

 

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.