Đêm nay bầu rượu ta chưa cạn
Chưa vơi tâm sự vẫn muốn say.
Men yêu ngày trước chính tay em chuốc
Chỉ thoảng hương thôi, đã ngà ngà.
Giờ giận lắm rồi, lên đồi ta chém đá
Chém cho tan nát những mong chờ.
Em bảo ta mơ
Ừ ta mơ !
Em nói ta khờ
Thì ta khờ !
Nào có sá gì khôn với dại
Nào thực nào hư, đời mà ...Chỉ là một giấc mơ.
Đêm nay đói bụng ta nấu thơ
Nuốt cả mấy bài
Chưa hết xỉn
Ngoài kia vàng trĩu ánh trăng chờ.
Em yêu ta lắm nên nằm khóc
Mặc kệ em đi, cứ lừng khừng
Ai biểu lấy chi đồ lãng tử
Lắm lúc vắng xa chẳng cần về.
Lạc ra phố thị, quần rách đít
Bởi đời không đủ lỗ thông hơi...
Ta thấy những thằng mang áo vét
Đầy ắp tính toan những lổ lời...
Có khi lạc bước ra bờ biển
Đùa cát thùy dương
Uống nước dừa
Nước mắt quê hương say bí tỉ
Ru mềm giấc ngủ có trăng mơ.
Ồ chị Hằng ơi
Em Hằng ơi
Đêm thanh cô độc
Sao không xuống chơi
Một nụ hôn nồng, ngàn nụ hôn nồng, hôn chết bỏ
Ta ôm trăng siết, tỏ vạn lời
Trăng có bầu chưa
Bụng bầu chưa ?
Nhớ năm sau xuống, chơi thêm nữa
Mai mốt lên trên đẻ một bầy.
Khà khà khà
Ta thích có con, thật nhiều trăng
Thật nhiều trăng
Người bảo, đông con nuôi sao nổi ?
Rằng ta nuôi chúng chỉ bằng thơ.
Trăng mẹ, trăng con, trăng mập, trăng gầy
Lúc mọc đông
Lúc chiếu tây
Trăng đêm
Trăng sớm
Trăng cả bầy
Hùa nhau soi sáng ngàn lối mộng...
Chết chửa, thật ư
Ta đã say !
Nguyên Thạch