Buồn buồn làm thơ việt.
Buồn buồn làm thơ việt.
nửa nắm tro
rải cửa sông
về
ở
cứ lần khân
trông chuyến đò (!)
ý bật lòng vòng
quanh co
lấy nhánh tay khều đường
dò thổ ngơi
bụi một mâm bám
mặt đời
đá vẫn sương
mà tiếng
lời đuổi đeo
chân quê đặc quánh
gieo neo
đứng giữa đời nghe dơi reo đôi điều (!)
từng sợi tóc trắng
trăm chiều
ôi
trong mắt giờ loang nhiều
vũng chim.
..
vương ngọc minh.