May 04, 2026

Thơ mới hiện đại VN

Cho đến phút chót.
Vương Ngọc Minh * đăng lúc 11:26:59 AM, Apr 12, 2011 * Số lần xem: 1574
Hình ảnh
#1

..

đối với tôi phạm công thiện, ông không hề chết một người lơ mơ với tiền

bạc

thế, không thể chết

ông chỉ quanh quẩn đâu đó, vẫn về muộn vào mỗi chiều thứ bảy

.. như một câu thơ chàng để lại

..

sáng nay trong lúc còn lờ mờ trên giường, chưa nhận rõ đâu sáng

đâu tối

thì gặp ông, chúng tôi đã trò chuyện với nhau, thế đấy! ông hỏi- cậu thế nào! khỏe chứ? tôi đáp “.. tưởng tượng, thậm chí có phù phép lắm vào cũng không thể khiến cảnh tình khác được anh.. em đương bước vào đoạn cuối

đời, anh biết đấy (!) quả thê thiết; vâng! rồi một ngày nọ, bọn họ, da màu hết, sẽ đưa tiễn em cũng không kèn

không trống

không luôn hương, lũ chữ theo em què

cụt

hết; ông dõi mắt nhìn vào hư vô, ậm ừa- ối! ta thán.. mà ích gì?

..

tôi ngồi lên, nói với ông “.. em phải rời khỏi giường, sân chơi, đây..” ông lập tức bảo- cậu đóng nào quần là

áo lượt

lên tiền trường ca

diễn

tiếp đi; chu cha! tôi thấy liền, khán [độc] giả, dường được báo trước tràn ngập khán phòng (!) pháo, hoa mồm loa mép rải tất thảy đồng loạt tung hê; tôi ngẩng đầu mở mồm dõng dạc hỏi to- what do you want from me?

..

cho đến khi phạm công thiện ngoáy nhìn, bảo- về, đúng! anh phải về (…) tôi chả biết nói gì, lí nhí- vâng! anh về; và

lẵng lặng cùng với lũ chữ ứng dưới vòi sen, mặc nước lạnh xối khắp đầu/ cổ

tới chân

chốc chốc ngửa mặt cho tay vuốt ngược vốc vốc nước ra phía sau gáy, mở mồm hát lung tung, ít nao lòng hơn, lạ một điều là bên tai vẫn vang vang tiếng chàng “.. find yourself..

rồi thì xuân

.. sẽ sang.”

..

vương ngọc minh.  

 

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.