Mưa Ngỡ Ngàng
Đài Khí Tượng báo Hôm Nay Nắng, vậy mà mưa từ sáng đến bây giờ…Vậy mà mưa! Lạ nhỉ, vậy mà mưa. Mưa không lớn, chỉ tỉ tê, buồn quá!
Anh nhìn em xanh xao hai gò má, em nhìn anh có thấy bờ vai run? Mưa mùa Xuân mà lạnh của mùa Đông còn sót lại và rơi vào buổi sáng?
Trời cũng có Chuyện-Chẳng-Đừng thật nãn! Đài dễ gì loan báo bản tin sai? Cái máy dò mưa, dò nắng miệt mài, máy đâu có lòng tham lam, ích kỷ?
Trời, Đất, với Người giống nhau, Thiên Vị. Gió chiều nào thì ngã về đó…tự nhiên! Trời không yên thì người ước bình yên, đất có động nên người còn hi vọng…
Ảo hóa nhân gian, ảo hóa thiên hà, tạo nên đời sống…cũng ảo cũng mờ tiếp nối thời gian! Sáng hôm nay, tất cả muộn màng, nói trời nắng mà thì mưa rả rich!
Em, hai má từ hồng rồi chuyển xanh, xám xịt…Một ngày vui không thấy đuợc hôm nay. Một niềm tin gìn giữ cũng bay; thôi mình cứ cúi đầu chấp nhận!
Ở New Zealand vừa có cơn địa chấn. Chúa chắc vòng tay không phép lạ nào ban? Và, bỗng dưng anh nghĩ tới Việt Nam: Không Phép Lạ Nào Làm Nên Lịch Sử…
Vua Quang Trung đã đi vào quá khứ. Lũ Tàu Phù từ Bản Giốc tuôn ra trùm ác mộng Hoàng Sa, Trường Sa…Anh tưởng tượng nụ cười em là nắng…
Anh tưởng tượng anh đang giương súng bắn bọn Tàu Phù cho quang đãng từ nay. Em, em ơi, từ thuở tuổi thơ ngây mình không sợ gì trời mưa trời gió…
Những buổi tan trường mưa lầy lội ngõ, Mẹ vẫn cười: “Con lạnh lắm không con?”. Nhớ chứ em, mình đã cười giòn: Mình Vui Vẻ là Mình Hiện Hữu!
Thời nhỏ dại mình biết dang tay níu, thì bây giờ tay vẫn nắm tay đi. Cơn mưa sáng nay không đúng hạn kỳ, không trách móc Đất, Trời, Chúa, Phật…
Vua Quang Trung đã đi về với đất, chúng mình kiên cường che hết gió mưa…Anh làm thơ, anh nhất định làm thơ cho em ấp vào lòng làm hành trang đi tới!
Trần Vấn Lệ