May 04, 2026

Thơ mới hiện đại VN

Bài Thơ Không Trọn
Trần Vấn Lệ * đăng lúc 02:04:22 PM, Jan 06, 2011 * Số lần xem: 941
Hình ảnh
#1

 
Em áo tím, áo vàng, áo đỏ; em là em, em đó, ngày xưa.  Ngày Chúa Nhật em không mặc áo học trò, mặc áo màu để em thành con gái.  Thầy dạo phố gặp em, ngài ngại, không chào em mà chờ một tiếng “Chào Thầy”.  Biết bao chiều mùa Thu lá bay.  Biết bao năm Thầy ở rừng nhớ phố, lòng tự hỏi “em đang áo đỏ hay bà ba đen mướt vườn dừa?”.  Em, em à, hồi đó hồi xưa…
 
Xưa là mấy, mấy năm em nhỉ?  Ba mươi năm?  Có thể nhiều hơn?  Hết chiến tranh, Đà Lạt rất buồn.  Thầy đi “Tập Trung”, em gọi Thầy thảm thiết.  Em, bữa đó, áo màu xanh biếc…nhưng chắc là Thầy nhìn thấy lệ em rơi.  Trời tối đen, không một góc trời.  Thầy muốn gục, may bạn Thầy nâng kịp.  Đường của Thầy, chông gai đi tiếp, đi cho mờ sương trắng dãy Trường Sơn…Từ Sông Mao vào lại Lương Sơn, rồi K’ Loon, rồi về Hàm Trí.  Mỗi ngày dìu một người ngã quỵ.  Mỗi năm tù tứ quý thiên thu.  Rừng Phú Yên mù mịt, mịt mù.  Thầy trại cuối, Củng Sơn thẳm thẳm.  Em áo đỏ, áo vàng, áo trắng chắc trở màu thành áo tím hoàng hôn?  Em biết mà Thầy nhớ Thầy thương em khóc ngất trước cổng rào Cải Tạo.  Em tiễn Thầy mặc nguyên sắc áo của trường mình, Bùi Thị Xuân, xanh xanh…
 
Em của Thầy ơi có những khối tình không vỡ được dẫu vàng phai đá nát.  Áo của em bao nhiêu màu trở bạc, lòng của Thầy bát ngát mắt em nâu.  Em biết rồi, Thầy đang ở đâu sao còn nhắc Thầy chi màu áo cũ?  Màu áo của một thời dạo phố, áo hay mây mờ lối chiêm bao!
 
Em của Thầy ơi, Thầy biết nói thế nào?  Em áo đỏ, áo vàng, áo tím, áo bà ba đen…đều là kỷ niệm.  Thầy biết Thầy có một trái tim.  Thầy biết Thầy mãi mãi nhớ em: dòng nước mắt cô học trò chảy ngoài rào Cải Tạo!
 
Thầy đang tựa mái hiên người nương náu, viết cho em không trọn một bài thơ!
 
Trần Vấn Lệ

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.