Dấu Triện Phai Mờ
Đêm qua ra đứng bờ ao, trông cá cá lặn, trông sao sao mờ…Bóng tôi, liều rũ xuống hồ, gió ru lá chạm mặt tờ hoa tiên. Người về chút vậy là duyên mà đi thôi cũng là quên cũng đành!
Đêm qua, chừ ngó lại mình, gương trong nắng đục, cái hình mình đâu? Mây trên mái tóc qua cầu, nhánh hoa soan bỗng trở màu tím than. Nhớ trời ơi một chút trăng trong mây quá vãng còn vàng hư hao…
Còn gì đâu ở bờ ao. Còn chăng tiếng ếch vọng vào hư vô! Còn chăng lớp lớp mả mồ, mai kia xe ủi lặng lờ bụi bay. Ai về từ Đông từ Tây, thấm khô không giọt lệ dài Bắc Nam? Thấm khô không mực đôi hàng, lòng tôi đó bậu, tình trang trải người!
Mai kia tôi khóc tôi cười ngẩn ngơ muôn thưở giữa trời khói sương? Rồi tôi tan mất hay còn, giấy hoa tiên dấu triện mòn thời gian…
Trần Vấn Lệ