( …35 năm sau ngày Ba Mươi Tháng Tư, Một Chín Bảy Lăm)
Định mệnh xuôi chi nỗi đau đời…
tháng năm miên viễn chẳng hề vơi.
Người ở trời Âu, người đất Mỹ…
trông về cố quốc mịt mù khơi.
Ngày ấy quê hương thời chinh chiến
người trai gác lại chuyện đời riêng.
Dấn bước xông pha vào binh lửa
ý trọn cho đời được bình yên.
Sống trọn hồn trai với chiến trường
tử sinh cũng chỉ một quê hương.
Giày sô quen đất vùng hỏa tuyến.
Áo trận quen mùi khói súng vương.
Xuân sang đón Tết… nơi tiền cứ,
Hạ đóng bên rừng… ngóng trông thư.
Ngày mưa ôm súng bên vọng gác.
Đêm lạnh vai sương bước quân hành.
Rong ruỗi đời trai vai áo lính…
Gót mòn qua khắp nẻo chiến chinh.
Đêm nằm ôm súng… tình nhân nhớ…
Nhìn hỏa châu rơi… khấn hòa bình.
……………………………….
Rồi chợt bàng hoàng vây mắt lệ…
hồn nghe đau buốt nỗi tái tê.
Đồng đội ra đi… chưa tiễn biệt
nghẹn ngào dâng sóng cuộn tràn về.
Buông tay thả súng… mà rưng rưng…
Lòng đau như nhát kiếm thanh trừng
thẩn thờ nghe tiếng buồn sông núi
trăn trối sau cùng với quê hương.
Từ đó bạn bè không còn thấy…
thằng về Long Khánh, đứa Sơn Tây.
Có kẻ lao mình ra biển cả…
Có người ôm đạn… chẳng còn thây!
Một Chín Bảy Lăm… năm quốc biến…
Hòa Bình… sao chẳng thấy bình yên?
Gia đình tan tác… đời tan nát!
lấp chôn vào huyệt mộ oan khiên.
Cuộc đời vội vã… cuốn vào thu…
tủi nhục dày theo tháng năm tù
mang theo về cuối trời viễn xứ
là dấu hành trang bước viễn du.
Thương người ở lại… chết vào thu…
Hành trang khô mỏng… tựa lá thu…
Ôm sóng xô đời xuôi cánh mỏi
Nghe tiếng mộ phần gọi thiên thu.
Người lính năm xưa… chết trong tù…
Tháng Tư buồn… nhắc nhớ ngàn thu
chiều Ba Mươi… lòng ai thắp nến…
tưởng niệm nơi này… mắt lệ ru…
Tháng Tư_2010
MINH SƠN LÊ