(Câu chuyện 2 Bà Mẹ Việt Nam)
“Trong câu hát thanh bình… Mẹ là khói mong manh…”
Trịnh Công Sơn đã viết cho đời như thế…
Mỗi độ Tháng Tư về lòng Mẹ nhớ…
đứa con xưa… nghe… chết ở chiến trường.
Lòng thầm mong… rằng con chỉ bị thương,
sẽ có ngày con lại về với Mẹ… …
Có những đứa con Mẹ không sinh đẻ,
mà vẫn hy sinh hết cả tấm lòng.
Lo cho con từng chiếc áo mùa đông,
khi rừng mưa trong gió mùa Đông - Bắc…
Trong chiến tranh thương con Mẹ dìu dắt…
Đưa con qua những hầm trú Mẹ đào,
mặc mưa bom như bão tố thét gào,
Mẹ chống xuồng đưa con qua vùng sinh tử.
Năm mất mùa Mẹ đào thêm khoai củ…
cho con no lòng nơi chiến trường xa,
vất vả nhiều lòng Mẹ vẫn thiết tha
mong con về trong ngày vui chiến thắng.
Chồng Mẹ ngủ yên trong khu rừng vắng,
một đêm mưa buồn ở Chiến Khu D.
Rồi một hôm… chết điếng… hung tin về…
Con trai của Mẹ chết không nhìn thấy xác!
Mẹ thấy đời lên một trời tan nát…
Không còn ai bên đời Mẹ từ nay.
Chiến tranh… đau đớn quá… cuộc đời này.
Niềm uất hận dâng trào lên khóe mắt.
Từ đó Mẹ không còn gì để mất,
nguyện hy sinh đến kết thúc chiến tranh.
Hòa bình về cho đất nước lại xanh,
Mẹ dâng hết đời mình cho “cách mạng”.
Có những người trai đi theo “cách mạng”
từng đã bao phen đói lạnh nguy nan,
tưởng đời mình đã thịt nát xương tan!
không có Mẹ đâu thấy ngày chiến thắng.
Chiều Ba Mươi trong niềm vui chiến thắng,
những đứa con xưa nay đã trở về,
kết thúc chiến tranh mãn nguyện ước thề,
trong mắt lệ mừng kêu to tiếng “MẸ”…
Những đứa con xưa quây quần hôn Mẹ,
hứa từ đây cho đời Mẹ huy hoàng.
Mẹ mừng vui nghe hạnh phúc dâng tràn,
Mẹ tin lắm, những đứa con của Mẹ.
Ba mươi lăm năm sau ngày chiến thắng
những đứa con xưa mỗi đứa một nơi.
Cuộc sống như vua ngây ngất say đời
chuyện ngày xưa xóa nhòa trong dĩ vãng…
Thương cho Mẹ còn nhớ hoài dĩ vãng,
lòng muốn tìm về mảnh đất vườn xưa,
nay đã không còn vì có người mua!..
nước mắt Mẹ…chảy dài…Sài Gòn – Hà Nội…
Ba mươi lăm năm quê hương hòa bình,
Mẹ vẫn đi tìm chút ánh bình minh…
………………………..
Mùa xuân năm ấy phủ màu tang,
Sài Gòn hoang mang…Thành Huế kinh hoàng!
Đồng xanh hiu hắt màu xương trắng,
nắng đỏ chiều hôm…máu đỏ hè đường…
Như bao bạn bè cùng chung chí hướng,
mười tám tuổi đời con giã áo thư sinh,
Mẹ tiễn con đi vào cuộc chiến chinh
mong đất nước chóng qua thời binh lửa.
Tết năm nào Mẹ cũng ngồi bên cửa,
mong con về cho nhà ấm mùa xuân
mà con cứ đi, đi mãi không ngừng…
giấc ngủ không yên khi đêm khua đạn súng.
………………..
Từ khi quê hương tàn hơi khói súng,
tiễn con đi lòng Mẹ chết nghẹn ngào
nước mắt tuôn trào dâng ngập tim đau
vuốt mặt tiễn con lên đường…”cải tạo”!
Từ đó Mẹ cuốn đời vào cơm áo…
Sài Gòn tả tơi…áo rách sờn vai…
Sài Gòn hắt hiu lên mắt u hoài.
Mẹ lặng lẽ ôm đời… trôi lây lất…
Mẹ vẫn sống bên người chồng đã mất,
chết trên ngọn đồi trong trận Khe Sanh.
Dù tháng năm trôi Mẹ vẫn giữ mộ xanh
trong Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa… xưa ấy…
Dù Suối Máu; Hàm Tân hay Việt Bắc…
bao nỗi gian truân Mẹ vẫn tìm con.
Mong sao cho con qua nỗi sống còn,
nguyện cho quê hương qua đêm tăm tối.
Rồi một ngày… ánh mặt trời chiếu rọi,
đứa con trở về cùng Mẹ… ra đi,
bỏ lại quê hương sau cảnh tù đày…
miền Đất Hứa tương lai đời xây lại.
Tháng Tư, tháng xuân về trên đất Mỹ,
chiều Ba Mươi lòng vọng nhớ quê nhà…
Nhớ Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa…
nơi ấy… một nửa đời riêng của Mẹ.
Ba mươi lăm năm… quê hương đêm dài chưa sáng…
Ba mươi lăm năm…
Quê hương…
chưa hết đêm dài… …
MINH SƠN LÊ