Em nói con mèo Múp, năm giờ sáng phá em, nó bắt em bồng lên không cho em ngủ nữa…Nó xé mùng mấy chỗ, nó cào, đau tay em, nó muốn em đừng quên rằng đời em có nó!
Em nuôi nó từ nhỏ, em thương nó như con. Nó đợi em đến trường, ba bốn giờ về lại, Em đi, cửa khóa trái, nó nằm ngoan góc giường. Em nghĩ chắc nó buồn khi em không gần nó. Xa em những lúc đó, nó làm sao? Ngủ chăng?
Em nói chuyện trời trăng, thế cũng mòn năm tháng. Chúng ta có quyền chán biết bao chuyện ở đời. Nếu đừng có đổi dời, đừng đồng dâu hóa biển, mùa Xuân còn én liệng, vườn hoa còn bướm bay. Anh đừng là bóng mây, em đừng mưa nước mắt…
Em nói. Và, em khóc. Việt Nam! Việt Nam ơi! Giọt nước mắt trên môi chảy xuống nằm trên ngực. Em nghe lòng tưng tức: Tại sao là Việt Nam? Tại sao không Đại Nam? Tại sao không Đại Việt? Sao không Đại Cồ Việt? Nhược Tiểu, trời ơi trời! Buồn quá, ai nói hoài: Nước Mình Nước Nhược Tiểu! Người ta không muốn hiểu Lịch Sử là Hãn Thanh? Những thẻ tre mong manh…cháy tan tành quá khứ?
Con mèo Múp rên nhỏ, bên em nó chỉ chờ em ngó xuống bài thơ anh vừa làm, ngơ ngác! Chúng ta không thấy mặt nhưng chúng ta thấy lòng. Em đang lạnh, mùa Đông; tiếc anh, không mùa Hạ…Em ơi, đường xa quá, làm sao về với em?
Nhiều lúc tôi như điên, nói hoài con mèo Múp. Tôi biết là em khóc, đọc thơ tôi, em buồn…
Trần Vấn Lệ