Tứ Tuyệt ... Chùa
*
Sư vén cà sa ngồi xổm xuống
Nhổ từng bụi cỏ, niệm Nam Mô:
“Chúng sinh không thoát đời sinh tử
Nhổ cỏ đau lòng lắm, biết chưa?”
*
Thắp một nén nhang ngồi trước Phật
Nhục bồ đoàn lạnh tới thâm tâm:
“Ba ngàn biển khổ xin khô cạn
Sáng mãi trần gian bóng nguyệt Rằm!”
*
Sư nhẹ nhàng đi dạo trước hiên
Ngó màng tơ nhện thấy như duyên:
“Cái gì có đó rồi tan mất
Cái hiện hình đây chỉ nhãn tiền?”
*
Sư dịu dàng đưa cái phất trần
Ðuổi làn khói đọng, xóa bâng khuâng:
“Chiều nay mà mở từng trang sách
Ngàn chữ xin còn một chữ Tâm!”
*
Sư lặng yên nhìn khách lại, qua
Chùa chung thiên hạ giống như nhà:
“Chẳng chi, đừng ngại, vui cho thỏa
Kể cả vin cành bứt đóa hoa!”
*
Chiều xuống. Ngày đi. Khách tản về
Sư vào gõ nhẹ tiếng chuông khuya:
“Ðời mê hay tỉnh, nghe chuông vọng
Mong bớt lòng nhau chút não nề!”
huệ thu