Apr 23, 2024

Thơ mới hiện đại VN

Trang Thơ Trần Vấn Lệ II - Tháng 02 2024 🧡
Trần Vấn Lệ * đăng lúc 01:56:53 PM, Mar 04, 2024 * Số lần xem: 166
Hình ảnh
#1

 

                   

        Trang Thơ Trần Vấn Lệ II - Tháng  02  2024
 
     🧡 💚 ❤️

                       


 BÃO MÙA XUÂN


Bão mùa Xuân?  Không ai nói thế!  
Mà... tới kìa!  Ứa lệ đi, coi!
Tháng Ba Tây, mùa Xuân tới rồi,
Vẫn còn bão như tháng Mười Năm Ngoái?

Nếu bây giờ, anh với tôi cứ hỏi,
Ai trả lời cho thỏa dạ vừa lòng?
Chấp nhận nha!  Cơn bão mùa Đông!
Coi như Có, coi như Không... tự thân thời tiết!

Đáo Bỉ Ngạn là một điều cần thiết
khi cái gì rơi xuống nước, nổi lên.
Có thể nổi bồng bềnh
rồi trôi, trôi vô định!

Hồi Đầu Thị Ngạn cũng không ai tính
bến bờ nào may rủi tắp lên?
Giữa trời nước mông mênh,
niệm hai chữ "Vô Thường"... là mặc định!

*
Thuở chiến tranh có nhiều người trốn lính,
họ chết vì tai nạn rất vô duyên!
Cũng thuở chiến tranh, ai cũng nhủ sống hiền...
Thì anh thấy:  Sài Gòn Giải Phóng!

Lỗi chung của chúng ta:  không Nhân Chia Trừ Cộng,
Công đức của chúng ta:  mặc kệ chuyện Sang Giàu.
Mặt trời chiều đỏ rực đỏ au... 
Chúng ta tưởng mặt trăng cũng vậy!

Và những gì anh và tôi nhìn thấy:
Bão Mùa Xuân... tự nhiên không mong!
Tôi có viết thêm, thơ được mấy dòng?
Thôi, không viết...để nhìn ngày xế bóng!

Thôi, không viết để nhìn ngày xế bóng
nhìn phù sa bao la bao la đại dương...
Ai ở trong lao, không giấu được nỗi buồn!
Ai trên biển... hiểu:  Không Còn Gì Để Tiếc!

Trần Vấn Lệ

🍀

CÁI TRỞ MÌNH CỦA THỜI GIAN

Ngày hai mươi chín tháng Hai, hết!
Ngày 1 tháng Ba bắt đầu.
Năm còn mười tháng nữa...
Cơn bão mới sẽ ập tới chiều nay...

Mầm chưa nhú trên cây,
Bão lưu đày biệt xứ...
Biết đời là biển khổ
Thì cũng đành, biết sao?

Cũng là Biết mà Biết
Không Biết nào dễ thương!
Một Đất Nước tan hoang,
Mật Dân Tộc tản lạc...

Đá còn nát, vàng còn phai!
Đời là chốn trần ai,
Cát bụi thì vĩnh viễn...
Chúa đã nói tại vườn Địa Đàng với Adam và Eva!

Vui, người ta kêu la!
Buồn, người ta kêu la!
Trời ơi!  Trời ơi!  Trời ơi hỡi
Nguyễn Bính từng có thơ:

"Hỡi ơi trời đất vô cùng rộng,
Ta biết tìm đâu một mái nhà..."
Rồi... thì gì cũng qua
như cây nhang... tàn, tạ!

Mười Ba đời Vua triều Nguyễn
Để lại Huế con sông Hương,
Để lại núi Ngự.
Tổ Quốc ơi mùi thơm trong gió...

Gió vẫn đùa ngọn cỏ...
Cõi người ta - Bồng Lai!
Em ơi đưa bàn tay cho anh hôn ngón út!
Tổ Quốc mình côi cút trên bản đồ năm Châu!

Trần Vấn Lệ

🍀
 
HÔM NAY TRỜI XANH BIẾC NGÀY ĐẸP TUYỆT THƠ DUYÊN

Hôm nay trời khô ráo, diện mạo của mùa Xuân:  cây, lá xanh.  Hoa, hồng / vàng, trắng, đỏ... rực rỡ!

Sáng, người ta đi bộ, áo ấm choàng nhẹ tơn.  Tất cả như bình thường, mỗi ngày, chào vui vẻ...

Câu mở lời:  Mạnh khỏe?  Câu đáp lời: O K.  Người ta nói để nghe... lại câu mình vừa nói.

Chẳng có chi mà vội.  Đời bình yên thế này.  Mỹ không Tao, không Mày, chỉ You, Me... là đủ!

Đời là chỗ tạm trú. Hiện tại không tương lai, dĩ vãng như mây bay... đã bay rồi phiền muộn!

Người ta như không lớn giống như mặt con đường: đông xe thì rộn ràng, ít, thênh thang thoải mái...

Đẹp nhất là con gái, quần ngắn khoe chân dài, áo không tay khoe vai mượt mà làn tóc xỏa...

Thơ năm chữ... nhiều quá! Chỉ một chữ là Thương... Tự Do là Quê Hương?  Bình Yên là Lý Tưởng?

Đời dù có trăm hướng, lòng chỉ một hướng thôi:  sống làm việc - vui, chơi; thác thì chào từ biệt...
 

Hôm nay trời xanh biếc... Ngày đẹp, tuyệt!  Thơ, duyên!

Trần Vấn Lệ


  🍀

THƠ ĐUỔI CHIM
Hôm nay chắc không mưa.  Không mưa thì trời nắng?  Hỏi ai đây?  Im lặng!  Im lặng.  Buồn.  Buồn ghê!
Ôi câu thơ không dè đuổi bay bầy chim sẻ, những con chim be bé, hoa đào tàn rụng theo...
Mới vừa Rằm Nguyên Tiêu, mặt sân còn ánh nguyệt long lanh thảm cỏ biếc, long lanh nắng bình minh...
Tôi nhìn cái bóng mình, một vệt dài như gió.  Gió sáng nay không có.  Ngọn cỏ không ai đùa!
Nắng vàng vàng như tơ áo dài ai óng ánh.  Hình như còn chút lạnh trên bàn tay ai kia...  
Bây giờ là ban khuya ở quê nhà em nhỉ...trên cái giàn thiên lý hoa từng chùm sao đêm!
*
Buổi sáng anh nhớ em, thơ vài câu thêm nhớ... nhớ thơ Nguyễn Đình Chiểu có hai câu dễ thương:
"Lời quê dù vụng hay hèn / cũng xin lượng biển uy đèn thứ cho!".
Em có nghe trong mơ xin chìa anh ngón út, anh tin anh níu được tình em cả đại dương...
Trần Vấn Lệ

        
🍀

 

VĨNH BIỆT PHAN XUÂN SINH
      
Phan Xuân Sinh đi rồi!
Trăng Nguyên Tiêu vừa khuyết...
Ôi Từ Khi Em Là Nguyệt
Buồn quá Phan Xuân Sinh ơi!

Vỡ nát từ trên trời
Rơi xuống tràn mặt đất!
Sống thời nào mới thật
Cảm thông với tang thương?

Phan Xuân Sinh mùa Xuân
Cái tên là định mệnh
Vừa Tết, trời còn lạnh
Run run hay rưng rưng?

Chữ Buồn thay pháo bông
Thay một nhành hoa nở
Ta tiễn ngươi vậy đó!
Nước mắt tràng liên thanh!

Trần Vấn Lệ

🍀
 
THÁNG GIÊNG CHƯA CỎ NON

Tháng Giêng mưa liên miên, bão rập rình kéo tới, cỏ xanh trên triền núi chỉ là tuyết đang rơi!

Thế là tháng Giêng vui không như người ta đợi!  Tháng Ba Tây sắp tới, tháng Giêng mình vẫn còn...

Cái còn đây là buồn...vì không vui thì vậy!  Rét mùa Đông còn đấy, chim én xa chưa về...

Santa Barbara mưa lê thê, chỗ quê chim én trống.  Những mái vòm lồng lộng, gió luồn vô luồn ra...

Đây không tháng Giêng Ta -  người Việt mình rất ít.  Người Tàu cũng quên hết những ngày tháng phương Đông!

Chỉ cần qua con sông là bắp đồng hết ngọt! Chỉ nhìn đồng mía sót là thấy trời hoang vu...

Nhiều khi tưởng còn Thu vì hơi Thu phảng phất.  Mùa Đông đang là thật khi băng ngang Parking! 

Bão rập rình rập rình... Ta hay mình, cam phận.  Little Saigon nắng hay mưa, đều ngỡ ngàng...

Nhiều người về Việt Nam hẹn tháng Hai trở lại... hèn chi cỏ tai tái... hèn chi tuyết bay bay...

Nói thật lòng, thẳng, ngay:  Tôi làm thơ cho có. Nhập đề, tôi nói cỏ...nhớ Mai Thảo, nhà văn!

Mai Thảo từng bâng khuâng khi quê nhà đổi chủ... Nhiều năm ông cú rũ ngó cánh đồng cỏ non...

Ngó lại mình:  không còn thanh Xuân lòng phơi phới!  Rồi thì đi để tới... những tờ lịch tả tơi...

Rồi thì đi để tới những tờ lịch tả tơi, những con nai lạc loài đứng trên đồi...tát gió!

 
Nhiều nấm mồ xanh cỏ.  Cỏ đó, màu...Thiên Thu!
 

Trần Vấn Lệ
 🍀
 

Vụ cháy rừng Hoàng Liên: Có hay không tình trạng phá rừng? ảnh 2

TÌNH YÊU KHÔNG CHE KHÔNG GIẤU

Rừng thưa...rừng thưa...
Rừng mỗi ngày một thưa!
Người ta phá rừng, người ta băm đất,
trồng cà phê lên, uống, quên, quên đi quá khứ!

Bốn ngàn năm Sử - một hơi thuốc lào!
rồi thở cái phào, đồng bào... quên tuốt.
Thế Kỷ Hăm Mốt mới một phần tư,
Thời gian còn dư để người ta chết!

Con chim hoành hoạch hót mấy tiếng buồn
bay đi trong sương, rừng yêu thương trống
Gió chiều lồng lộng thổi bay hoàng hôn...
Gió chiều lồng lộng thổi bay rừng thưa!

*
Em về chiều mưa, em che nón lá
nước mắt lả chả mưa mà trời mưa...
Mắt em không khô không hề khô nữa!
Không ai bên cửa chờ em chải đầu...

Khung cửa gỗ dầu hình như đã khóc?
Mưa chảy hàng dọc, mưa chảy hàng ngang...
Không chiếc lá vàng nào rơi trên gạch!
Sân nhà ai sạch?  Lòng người ai dơ?

Rừng thưa rừng thưa rừng thưa dần.
Câu thơ nối vần, vần thơ lỗi nhịp
Dân ta tiền kiếp tội gì Phật ơi...
Cái nón em tơi, áo tơi em tả!

Quê Hương thương quá những cánh rừng thưa...
cho mưa cho mưa hết ngang rồi dọc
cho em ngồi khóc nhớ cái bóng trưa...
nhớ anh trong thơ, những bài thơ cũ!

Ai xa Quê Hương
Không Ai Che Giấu
Nỗi Buồn Quê Hương
Những Cánh Rừng Thương!
 

Trần Vấn Lệ

🍀

 
EM BÌNH YÊN NHA HỠI NGƯỜI ÔM MẶT TRỜI ĐI GIẤU

Buổi sáng tôi, Việt Nam là buổi tối.  Cái vòng xoay của trái đất, lẽ thường.  Mở cửa sổ nhìn, tôi chưa thấy ánh dương - chưa bình minh, tôi chờ thêm chút nữa...

Tôi tưởng tượng lát nữa thôi, hoa bình minh nở - tên nhiều loài hoa tôi ghép thành thế đó.  Tôi nhớ ai rồi, người đó đã quên tôi...

Tôi thích nụ cười! Mới mà xa xôi.  Mười bốn năm! Chưa tròn chưa trịa.  Ai đã trở về sau một câu chí lý:  Ở đây buồn, buồn quá, em xa anh...

Tôi nói với ai:  Em nhớ cầm đi, em nhé, cái nhìn, tôi nói chí tình "anh lưu luyến mỗi lần em bước bước".  Đường trần gian có nhiều chỗ trượt...

Tôi trượt bàn chân sao đau thốn trái tim?


*
Tôi dậy sớm chưa nghe tiếng chim. Một vài câu, viết chơi, không xúc động! Cái đèn để bàn soi gì cũng thấy bóng.  Chữ cô đơn chỉ có nghĩa Một Mình!   

Hàng cây xanh!  Ai biểu nó xanh?  Tôi thèm ngắm nụ bình minh, chưa có... Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ, đèn chợ Mỹ Tho ngọn tỏ ngọn lu...

Quê Hương ơi mù mù.  Em bình yên nha hỡi người ôm mặt trời đi giấu, tôi nửa đời sau làm thân ở đậu.  Một câu thơ?  Chan chứa nỗi buồn!
 
Hoa bình minh nụ nào nở cũng thơm, tôi nhớ tôi hôn em không chỉ một lần ngón tay út...

Trần Vấn Lệ


🍀
 

MỖI NGÀY MỘT NGÀY ĐÔNG C

Ngày vẫn ngày quá ngắn, đêm vẫn còn đêm dài.  Mùa Đông đậu trên vai của pho tượng đồng đúc...

Bạn có thể nghiêm túc đọc chữ trên tấm bia.  Bạn có thể cứ đi ngang qua đưa mắt ngó.

Đây không cần bày tỏ vì là khu công viên.  Chuyện của ngày của đêm, chỉ giúp mình nghĩ ngợi...

Nghĩa là không cần nói... chuyện người ta chung quanh! Chuyện riêng em với anh. Cả chuyện tình tiểu thuyết...

Ngày đêm là sự thiệt dù hư ảo thời gian... Nắng: hoa nở, hoa tàn, đêm: hoa vào bí mật...

Lẽ ra thì tôi cất cái mở bài hôm nay... Cất nó trong bàn tay và bàn tay che mặt.  

Ngày đêm Trời độ nhật, thừa thải cho thế gian... Tôi là mây lang thang, phấn thông vàng cũng được...

Tôi lấy thơ làm thước đo đường trần cỏ hoa... ngày nào đó tôi sà vào vòng tay yêu quý!

 
Yêu Tình Yêu Kiều Mỵ Nắng Mưa Như Tóc Tơ... Và như Lưu Trọng Lư: "Cao như thông vút buồn như liễu..."
 

Trần Vấn Lệ


🍀
 

 THƯƠNG QUÁ CHỪNG CÔ BÉ BÁN DIÊM


Nhìn lên cuốn lịch:  qua ngày Tết!
Mười Sáu ra Giêng... việc trước nhà
Người cắt cỏ cười... xe, máy nổ
Đường trường xa xa xa xa xa...

Mở bài thơ mới, còn như cũ,
Vẫn cũ!  Vì trăng lặn khuất rồi!
Cái chữ Khuất hay... trăng-khuất-núi
Quê Hương cũng vậy, khuất mù khơi...

Nguyễn Bính có một câu:
"Cánh buồm nâu!  Cánh buồm nâu!  Cánh buồm!" (*)
Mình chửa có câu nào đắt giá
Nhìn tờ lịch thấy... thấy sao đâu...

Mười lăm ngày nữa thì Giêng hết,
Mười một tháng hơn biết sẽ dài
Mình vẫn còn thơ, tình biết mấy?
Yêu đời, yêu tới đám mây bay...

*
Nhìn lên cuốn lịch, buồn năm phút
Năm mới mà hai bạn bỏ mình...
Một bạn thong dong về nước Chúa
Một người theo Phật trú trang Kinh! (**)

Nhìn lên tờ lịch nghe chuông vọng
Những tiếng boong boong dần nhỏ dần.
Cô Bé Bán Diêm mừng gặp Ngoại (***)
Khoe Bà:  Con Mới Lễ Noel...

Trần Vấn Lệ
(*) Thơ Nguyễn Bính:  "Anh đi hả?  Anh đi đâu?  Cánh buồm nâu!  Cánh buồm nâu!  Cánh buồm!".
(**) Hai người bạn của tôi mất trong tháng Giêng Giáp Thìn:  Trung Tá Lê Quang Sinh ở Plano Texas mất ngày 14-2-2024 và Trung Úy Đàm Quốc Cường mất ngày 20-2-2024 ở San Diego California.
(***) Một truyện xưa mùa Noel cũ của Anderxen.


🍀
 

ĐÊM NGUYÊN TIÊU NĂM GIÁP THÌN

Trăng lách qua đám mây, trăng nằm đầy sân gạch!  Tóc trăng là lau lách.  Nhớ trăng ơi ngày xưa...

Ngày nào thì cũng thơ!  Trăng mượt mà năm Mới.  Trăng chảy theo con suối.  Trăng vàng!  Thái Bình Dương!

Trăng!  Phải nói Dễ Thương!  Trăng không hề Dễ Ghét!  Đời người có ly biệt trăng muôn đời Nguyên Tiêu!

Trăng hiện ra từ chiều.  Trăng, Bà Hoàng Buổi Tối.  Mười hai tháng mong đợi, trăng tròn như nụ hôn!


*
Thơ về trăng không mòn dù trăng có khi khuyết... điều đó ai cũng biết và mong nâng niu trăng...

Lý Bạch chết bởi sông vì trăng... luôn là núi!  Tôi yêu trăng quá đỗi nói như từng chiêm bao...

... uống trăng rất ngọt ngào khi trăng nám đống trấu, bao nhiêu người nung nấu chuyện cổ tích thật vui!

Nhiều người lính một thời nói về nhà như thế...khi bên Cha bên Mẹ, khi bên anh chị em...

Đất nơi mình lớn lên có trăng soi bờ giậu!  Mẹ ngày xưa phơi áo, áo đỏ bờ giậu xanh...

Thơ Lưu Trọng Lư buồn tênh nhắc lại thời còn Mẹ!  Mẹ tan rồi nắng xế... trăng lấp đầy mặt sân!

Ôi tôi lại bâng khuâng viết gì đây thêm nữa?  Không lẽ nói khung cửa:  Trăng là một Hình Vuông?

Cái tay lau nỗi buồn.
Tờ Giấy Bài Thơ Mới...
Trăng kìa nằm bên suối,
Bên trời một cánh chim...

Trần Vấn Lệ

🍀

KÍNH CHÀO BIỆT TỔ QUỐC
 
Mới hôm qua tôi chào anh Lê Quang Sinh yêu quý... Hôm nay, Đàm Quốc Cường Họa Sĩ cũng vĩnh biệt anh em... (*)
 
Anh Đàm Quốc Cường ra đi trước màn đêm buông xuống.  Anh là người anh lớn trong đời tôi Tù Binh!
 
Thêm một người buồn tênh bỏ cõi trần buồn bã...Người nào cũng xa quá... Plano rồi San Diego...
 
Tất cả thành người xưa dù mới vừa nhắm mắt!  Bốn chín năm dài thật... mất mát đời tha hương!
 
Coi như trên chiến trường, tôi có quỳ một phút.  Cây đại liên tắt phụt hai trăm năm mươi viên đạn bay...
 
Rồi... cây M Mười Sáu cầm tay nhả tiếp tràng nước mắt!  Anh Đàm Quốc Cường ơi... tôi khóc.  Bao Nhiêu Anh Em Mình?  
 
Bao nhiêu anh em mình hả anh Lê Quang Sinh?  Hả Đàm Quốc Cường Họa Sĩ?  Chúng ta vào ngõ bí...Bí Kiếp Đời Phiêu Du!
 
*
Hai ngày hết mưa mù, lòng tôi đầy ảm đạm!  Người đi không người trám lỗ hổng Quê Hương ơi!
 
Các anh đi ngậm cười, coi như ngựa cất lạc, lính đều phải ngậm tăm...Chúng ta đi âm thầm!  Chúng ta đi âm thầm!  Kính chào biệt Tổ Quốc!
 
Trần Vấn Lệ
(*) ... Họa sĩ Đàm Quốc Cường, về miền Cực Lạc, Xin chào Vĩnh Biệt Thi Sĩ Trần Vấn Lệ nhà thơ yêu mến Đà Lạt và Các bạn A 30 . Lúc 5: 16 pm thứ Ba 2- 20 - 2024 San Diego, Sharp Memorial Hospital.  
Nancy Nguyen.

 🍀

 
TRÍCH NGANG MỘT TRANG NHẬT KÝ

Ngày thứ Năm thật đẹp!   Đã tuần lễ thứ ba.  Tháng Hai đã đi qua sắp tới ngày cuối
tháng...

Tháng Hai nhuần, hăm chín.  Thêm một ngày dài ghê!  Người làm thuê ê chề:  làm không công... buồn nhỉ!

Tối vợ chồng thủ thỉ:  "Thôi kệ nó nha em!".  Vợ chắc lại cười duyên... "Ai biểu mình lo lắng?".

Gừng cay và muối mặn (*)... bây giờ càng thêm thương!  Chuyện rất đỗi bình thường, xã hội còn giai cấp!

Bưng cà phê lên nhắp, hai người tàn binh cười!  Mình còn sống là vui!  Bốn chín năm một thoáng... 

Nói vui lòng vẫn buồn!

*
Tôi không làm văn chương, chỉ chép chơi nhật ký.  Mỗi ngày tôi làm vậy... như thời lính hành quân!

Con chim sẻ bay chừng ba trăm mét dừng cánh... Nó mổ từng hạt nắng có khi là giọt mưa?

Tôi mổ gì trang thơ... mực hay là con chữ? Ai hồi lớn, tuổi nhỏ, cũng mổ a, bê, xê... 

Ai nghèo cũng nhà quê, đâu biết Mercedes!  Nhưng tới khi xe jeep... đều thành người nhà binh!

Chiến tranh mong hòa bình.  Hòa bình rồi điêu đứng!  Biển mà đừng có sóng...người ta đi hết trơn?

Hai tàn binh vương vương theo cọng khói thuốc lá.  Nhớ bạn bè biển cả còn lại còn bao nhiêu?
 

 
Khói.  Con mắt.  Đăm chiêu.  Tấm khăn điều rách nát... Người quân tử lau mặt mai chiều tấm khăn tang!

 
Trần Vấn Lệ 
 (*) Ca dao:  "Tay bưng đĩa muối chén gừng, gừng cay muối mặn xin đùng quên nhau!"
 
 
 🍀
VŨ TRUNG TÙY BÚT

Hôm nay ngày thứ tư, mưa còn mưa chưa dứt.  Ngày còn tối như mực.  Đời nửa thực nửa hư...

Hư, đó là hư vô.  Thực là cái thực tại.  Nó giống như trai gái, gặp nhau rồi bâng khuâng...

Hôm nay còn mùa Xuân, còn gần nguyên ba tháng.  Nhưng bắt đầu thấy chán:  Mưa chi mãi mưa hoài...

Từng giọt mưa vắn dài, tóc ai bay ngoài cửa?  Ai làm thơ không nhớ ít nhiều bài ca dao?

Ngày vẫn ngày, không mau... chỉ khác màu sáng, tối.  Tranh, bức họa không nói, nhìn tranh nghe tiếng lòng!

Có đôi lúc mênh mông... như dòng sông trước mặt.  Có nhiều khi ẩn khuất một hình bóng nhớ thương!

Có thể là Quê Hương mưa phùn bay trong phố?  Có thể là cổ độ không tiếng đò, đò ơi... (*)

Chỉ có tiếng ếch thôi, thơ Tú Xương Sông Lấp.  Kinh Tế Mới tấp nập, đi và về phù vân!

Đi và về, ăn năn, đi vào Chùa Sám Hối.  Ngồi, xếp bằng đầu gối:  "Mình làm Sếp hồi nào?".

Tiếng chuông Chùa không lau nên sáng mờ mê tỉnh?  Sa trường đầy xác lính...

"Đường ra trận gió ù ù thổi, mặt chinh phu trăng dõi dõi theo..." (**).  Bao nhiêu chịnh phụ Thúy Kiều, bao nhiêu cầu thệ thủy trăng soi nước chảy?

Mưa mưa ơi tôi thấy đường mưa bay bay những âm hồn!

Trần Vấn Lệ 

(*) Thơ Trần Tế Xương trước năm 1907:
Sông kia rày đã nên đồng,
Chỗ làm nhà cửa, chỗ giồng ngô, khoai.
Đêm nghe tiếng ếch bên tai,
Giật mình còn ngỡ tiếng ai gọi đò!
Nguyễn Khuyến đọc và buông:  "Kế Dư Chi Hậu Kỳ Xương Hồ?".
(**) Thơ Đặng Trần Côn / Đoàn Thị Điểm trích từ Chinh Phụ Ngâm Khúc.

 🍀
 
BA NGÀY RỒI MƯA SA BÀI THƠ TÔI NHƯ THẾ

Đã sang ngày thứ ba mà còn mưa, lạ quá!  Quê mình ai cấy mạ chắc lúa đã lên xanh?  Những con cò trắng quên mất đường về, dám lắm? Những người ra biển thẳm chắc cũng quên quê nhà?

Bốn mươi chín năm qua một cái vèo, ứa lệ!  Ừ thì còn chút để... mình nhìn mưa, mưa rơi!  Tôi biết ai mỉm cười môi ràn rụa nước mắt.  Ba mươi lăm năm đất khách, tôi hay nhìn mưa bay...

Ba ngày rồi, hôm nay tại sao mưa chưa dứt?  Nghĩ tới bầy ong mật, mưa chúng sống làm sao?  Không lẽ chúng nghẹn ngào, hoa đâu cho chúng nhụy?  Tại sao mình là Ngụy thương cả loài côn trùng?

Bất chợt nhìn qua sông, mưa cũng mờ bên đó.  Thiên lý chưa tương ngộ, ba mươi lăm năm tha hương...

*
Trong lòng tôi vương vương cái chữ buồn, ai biểu?  Quán cà phê có thiếu tôi buổi sáng này không? Tôi nhìn xa, mênh mông.  Tôi nhìn xa, mênh mông.  Hai dòng.  Một nỗi nhớ.  Bạn bè còn bao nữa, nỡ lòng nào cũng xa?

Còn sống, về, đã già.  Mẹ cha tàn nhang tạ... Ba ngày rồi thật lạ, mưa tháng Giêng lê thê... Tôi nhớ quá bờ tre mưa đè từng chiếc lá, xanh xanh màu đám mạ hôm nào mưa bóng mây...

Ai biểu em thơ ngây, anh muốn hôn con mắt!  Ai biểu em Tổ Quốc, đời anh...đời cuối đời!  Em có mỉm môi cười, cho anh xin ràn rụa.  Cho anh xin ngọn cỏ gió đùa em bà ba...
 

 
Ba ngày rồi mưa sa, bài thơ tôi như thế!
 

Trần Vấn Lệ
 

🍀


CHỈ LÀ MỘT BÀI TẬP LÀM VĂN

Tin thời tiết báo bão, không nói bão tên gì...Bão bắt đầu bước đi từ Los Angeles...

Người không nhà lê lết chạy tìm chỗ trú thân. Cõi dương hóa cõi âm ngày cuối tuần, Chúa Nhật.

Bão đi không lật đật (có lẽ phố nhiều đường?).  Gió và mưa dễ thương rất bình thường mưa gió...

Khi qua những thảm cỏ, khi chạm mặt vườn hoa... bão giống như bầy gà bị đàn chó xua, đuổi!

Sau chớp mắt, lầy lội :  Bão đúng là hung thần!  Ngói lật mình tung tung, xe chôn chân rung lắc.

Tin thời tiết tin thật... người hớt hãi muộn màng!  Tôi như người sang ngang lỡ làng không bờ bến...

Tự nhủ:  Đi đã Đến...không từ đâu, đến đâu!  Bão... như lai, không cầu, mình... như lai là Phật?

*
Tôi ngủ.  Tôi không thức.  Sáng dậy... nhìn:  tan hoang.  Cái gì mất - không còn!  Cái gì còn - xiêu vẹo!

Phố xá buồn, thiêu thiếu những chiếc xe băng băng...Đường sá thì ngổn ngang rác trần gian trần trụi!

Đời không gì gần gũi!  Đời mù tăm.  Xa xôi...

Trần Vấn Lệ


🍀


 

 *

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.