đối diện cư sĩ giác nhiên trước bàn thờ phật tổ lần nào cư sĩ cũng nhắc “này! cậu cố mà học cho thuộc kinh pháp cú nhé.”
... cứ mỗi bận như thế thì tôi thưa “dạ cư sĩ dạy cho.”
và để cư sĩ an tâm hơn nữa tôi đọc từng chữ một rõ to “sắc... tức... thị... không...”
... liền cư sĩ khoát tay lia lịa “thôi... thôi cậu hãy để tôi yên.” tôi lập tức nhìn thẳng lên ngón tay phật chỉ.
- vấn đề tôi quan tâm là tâm mình có động đậy hay không thôi.
tình nghĩa tương & chao
... tặng thầy tuệ như
bây giờ đi trên đường
hoặc trên không
trên biển
thậm chí trên sông tôi không còn nghĩ ngợi linh tinh nữa.
- dứt khoát thế.
cứ thuận theo sự chuyển dịch của thời gian.
... trời kêu ai nấy dạ thầy ạ!
bất ngờ một ý nghĩ
giờ trở đi giữa khoảng cách từ đây đến bất cứ nơi nào lui tới
[trong tương lai]
... tôi sẽ cố nghĩ suy [rút kinh nghiệm] một cách hết sức nghiêm túc về cái khoảng cách chính giữa ấy.
phải như thế thực ra cũng chỉ cốt nhận cho rõ chuyện đi/về.
(vâng! hai phạm trù đấy không bao giờ chúng có cùng một nghĩa.)
- bởi đi là đi / về là về.
Vương Ngọc Minh