Apr 21, 2024

Thơ mới hiện đại VN

Trang Thơ Tháng 9 2023 - TVL
Trần Vấn Lệ * đăng lúc 03:40:11 PM, Sep 19, 2023 * Số lần xem: 347
Hình ảnh
#1

 

                
 

             Trang Thơ Tháng 9 2023
                    Trần Vấn Lệ
   
                   ***

Ngày 20 Tháng 9 Hai Không Hai Ba


Còn ba ngày nữa chớ Mùa Thu Mới mới về.  Sáng, nắng trong như ve (1) mà sao trời đã lạnh?

Nắng làm lá óng ánh, lóng lánh sương mù khuya.  Thành phố ngủ, chưa xe chạy phá cái yên lặng...

Nhờ nắng mà biết sáng!  Nhờ lạnh mà biết buồn. Nỗi buồn không cần san, không cần sớt ai cả!

Ai cũng có "duy ngã", mà duy ngã "độc tôn"! (2) Ngay đến những tiếng ồn ngày nào cũng "tiết kiệm"!

Ngàn triệu năm vẫn hiếm người thứ hai Dio- gène...giữa ngày vẫn cầm đèn đi tìm người-tri-kỷ! (3)

Trước đây sáu Thế Kỷ, ông Nguyễn Trãi than rồi:  "Biết ai tỏ một lời Nước Non Bầu Tâm Sự"?... (4)

Nguyễn Trãi bị xử tử, lịch sử xuôi mái chèo... Cao Bá Quát "ăn theo"(5)... bầy cá cười rúc rích!

Mùa chuyển chưa tối mịt, tôi "bèn" có chút thơ!  ... để thấy mình còn mơ!  Mơ chuyện gì không có!

Em ơi...  hãy là gió, gió thơm mùi lá chanh!  Thơ Nguyễn Bính lung linh cái Tình Quê cố cựu. (6).


Trần Vấn Lệ

  (1)  Ve, tiếng Pháp, cái chai làm bằng thủy tinh trong vắt.
 
(2)   Lời của Phật, nói theo tiếng Tàu:  "Thiên thượng, thiên hạ, duy ngã độc tôn!".
  (3)   Một "triết gia" cổ Hy Lạp, đốt đuốc đi giữa ban ngày, ai hỏi đáp rằng:  "Tôi tìm một người bạn".
(4)     Thơ Nguyễn Trãi:  "Biết ai tâm sự đời nay mà đem Non Nước làm rày chiêm bao!".  Ông bị triều Hậu Lê xử tử và tru di tới ba đời.
   (5)  Cao Bá Quát tức cảnh khi thấy cảnh "người bóc lột người", làm hai câu:  "Nước trong leo lẻo cá đớp cá, Giời nắng chang chang người đánh người".  Ông bị khép tội "phản động" và cũng bị xử tử, tru di tam tộc!
 (6)   Thơ Nguyễn Bính:  "Hoa chanh nở ở vưởn chanh, Thầy U mình vốn cái tình chân quê.  Từ khi em...sang Hoa Kỳ, hương đồng gió nội bay đi hết rồi!". 


                                  *****


Trời Không Nắng Trời Không Mưa


Trời không nắng, trời không mưa, trọn hôm qua đến buổi trưa hôm này.  Thương làm sao lá trên cây xanh trên cây đó rồi bay sắp rồi.  Vài ngày, Thu tới mà thôi...bởi không có nắng là trời ủ ê!

Có người vui: a!  Thu về.  Có người buồn lắm, nhớ quê lại nhiều!  Lại chiều chiều, lại chiều chiều... trông về quê Mẹ chín chiều ruột đau!  Tự dưng mình nhớ ca dao.  nhớ con ngõ trước đường sau ngôi nhà...

Nhớ vì... ai biểu đi xa?  Đã hai Thế Kỷ!  Ôi là thời gian... Vườn chưa vuơng một lá vàng mà hai con mắt rụa ràn mù sa... Nhớ mà chiếc áo bà ba Mẹ hay mặc để cho Cha hôn hoài... Màu gì của áo cũng phai, màu trăng Thu, ngộ... ai mài, sáng trưng?

*
Sáng nay. không mặt trời hồng, trưa nay chắc cũng không bồng bềnh mây!  Không đêm không cả ban ngày.  Không vui!  Buồn chắc đã đầy bài thơ?  Nhớ hoài những tiếng ầu ơ, mai con về để bàn thờ Ngoại nha?

Trần Vấn Lệ



                      *****

Đường Đi Của Cơn Bão Lee

Trời âm u
tối mù theo bão
qua Tiểu Bang Maine
đổ về phía Tây...

Bão xô ngả cây...
Cây đè người chết!
Bao giờ bão hết?
Nó còn đang đi!

Mùa Thu đã về lạnh, buồn phía Bắc.
Mùa Thu sắp về, âm u phía. Nam
Năm nay mùa Đông có thể đến sớm.
Người ta dậy muộn chỉ được một đêm khi nào đổi giờ...

Sống để mà mơ một ngày tươi sáng!
Một ngày tươi sáng chỉ trong giấc mơ?
Chớp mắt vẫn xưa...
Ngày xưa diễm tuyệt!  Thấy trời trắng tuyết...

Gì nữa?  Ai biết!
Chuyện gì ngày mai?
Chúa đã nhắc hoài:  Ngày mai không có!
Tôi nhìn ra ngõ.  Hoa vàng.  Hoa tàn. (*)


Trần Vấn Lệ

(*) Thơ Nguyễn Khuyến làm trước năm 1909:  "Mấy chùm trước ngõ hoa năm ngoài, một tiếng trên không ngỗng nước nào?".  Nam Bắc xưa sao thì sau cũng vậy


o O o

Sáng Nay Như Hôm Qua


Sáng nay như hôm qua:  Trời sương mù, không gió, không thấy gì là Có, cũng chẳng gì là Không!

Vẫn trước mặt con sông cạn lòng Los Angeles.  Những Thiên Thần đâu hết?  Những bầy chim...vắng hiu!

Buổi sáng không phải chiều.  Mùa, biết còn trong Hạ.  Sắp Thu, cây còn lá, lá xanh một màu xanh...

Minh không đi loanh quanh trong khu vườn rất hẹp.  Từng bước mình đã hết dặm dài của năm Châu?

Một câu hỏi đâu đâu có đau đầu chút chút.  Lại vào nhà uống thuốc... kẻo quên mà phiền hà!

Cây xanh nào cũng già.  Tình xanh nào cũng cỗi.  Mình chào một ngày mới...hình như không phải chào?

Ai cũng mơ ngày sau.  Ngày sau là quá khứ.  Tôi ngậm vài con chữ thả ra nhìn mù sương...

Tại sao người ta thương một mà tới chín nhớ?  Tại sao em hoa nở trong anh từng bài thơ...

Đời sống là giấc mơ?  Quê Hương thành Cố Quận, ai ống quần đen xoắn, gánh gồng chi núi sông...

Trần Vấn Lệ

                                 *****

Mùa Hè Mùa Khai Trường Los Angeles


Đêm qua hơi từ đất bốc lên chưa thành mây!  Sáng dậy lũ chim bay bỏ vườn cây úa lá...

Không hy vọng gì cả một ngày mới dễ thương.  Bão rất xa qua luôn, trời sẽ xanh và nắng...

Suốt dọc con đường vắng, không có ai chờ ai.  Mùa Hạ còn kéo dài thấy bên ngoài cửa sổ!

Chắc không ai đi bộ mà đếm nắng rớt đâu!  Chắc cũng không bồ câu đứng chụm đầu tâm sự?

Xe bus vàng có đậu đón học trò và đi...chiều xe mới trở về chở theo mùi tóc khét!

*
Bé đưa ngón tay quẹt giọt mồ hôi mà yêu!  Ôi đó là buổi chiều khi trường tan buổi học!

Nếu có chút hạnh phúc, bạn mơ màng chiều không?  Nhớ, quên những con sông cạn lòng mưa cổ tích!

Con sông Los Angeles vẫn đây sao biền biệt chút gì ta tha thiết vệt nước chảy từ non...


Trần Vấn Lệ


*****

Mong Manh Từng Ngày Mới


Ba hôm nay, buổi sáng giống mùa Thu, chút thôi, chớ khi có mặt trời thì... vẫn là mùa Hạ!

Mùa Hạ trắng cả lá...cả toàn người chemise!  Không có gì là thơ...ngoài quần đùi... cũng trắng!

Tôi nghe buồn nằng nặng!  Nắng, buồn không bốc hơi!  Non Nước xa vời vời...chiều dờn dợn con nước...

Không sông nào chảy ngược...vì núi cao đổ đèo.  Ở đây vẫn thủy triều mà rất xa bờ biển!

Nắng trắng sao buồn tím?  Hoa Violettes nở kìa...Ngày giống như ban khuya những vì sao nhấp nháy...

*
Bầy chim sẻ bay nhảy những bài hát không tên!  Mặt trời kỳ, ngủ quên trên mái nhà ngói xám...

Tôi thèm cái ảm đạm, buổi sáng lại qua nhanh!  Dù lá vẫn còn xanh, mong manh từng ngày mới...

Mong manh từng ngày mới... Câu thơ nào hay hơn?



Trần Vấn Lệ

   
o O o


TÔI NHÌN RA PHỐ PHỐ ĐÔNG NGƯỜI ĐI

Mười Hai giờ trưa mặt trời mới thức!
Ngày sắp vào Thu thấy mặt trời lên...
Ai ngang công viên chắc nghe chim hót
Tiếng ngọt như đường.  Gió chải mây bay...

Bài thơ hôm nay mở đầu như thế,
Đọc lại thấy tệ.  Tôi buồn.  Vậy thôi?
Không lẽ là rồi một bài thơ mới?
Thương lắm, em đợi thơ anh dễ thương!

Tôi ngó ra đường: thấy nhiều xe chạy,
nhiều hơn hồi nãy, nhiều hơn hôm qua!
Tôi ngó xa xa... thấy hồn tôi đó,
Cây xanh còn lá... Mùa Thu nôn nao!

Tôi thèm tiếng chào Good Morning trễ,
Tôi thèm giọt lệ ai rót về quê!
Đồng bào tôi kìa, bạn bè tôi đó...
Đôi mắt đều mở.  Mặt trời xa xăm!

*
Không ai hỏi thăm!  Không lời chào muộn!
Người lên kẻ xuống đều là người dưng...
Ngọn bút tôi cong như cành liễu rũ...
Thiên hạ... có khi đang ngủ, tôi gì mình thức phải không? (*)

Tôi hết thêm dòng cho bài thơ mới...
Mặt trời lên khỏi ngọn cây công viên!
Thơ tôi ai khen, tôi chưa nhìn thấy
Chỉ nước mắt chảy...chảy hoài, con sông!

"Ly khách!  Ly khách!  Con đường nhỏ...
Chí lớn chưa về bàn tay không!" (**)
Thơ của Thâm Tâm thốn tâm thiên cổ!
Tôi nhìn ra phố:  Phố Đông Người Đi!


Trần Vấn Lệ

(*) Thơ Trần Tế Xương:  "Thiên hạ có khi đang ngủ cả, tội gì ta thứ một mình ta?".
(**) Thơ Thâm Tâm:  "Ly khách!  Lý khách!  Con đường nhỏ, chí lớn chưa về bàn tay không!"

o O o

Ngày Chúa Nhật
Không Thấy Mặt Trời Lên



Hăm ba mới Thu Phân, mới mồng Mười đã khác!  Trời đang mưa lác đác... Mưa như là không mưa!

Tiếng chuông ở Nhà Thờ cũng rơi như mưa vậy.  Ngày Chúa Nhật không thấy mặt trời lên... nên buồn.

Chim chắc bỏ đi luôn từ hôm nay có thể?  Chúng sẽ về Nam Mỹ, sắp sửa đó, mùa Xuân!

Ở đây lá cây phong, đỏ, mai vàng, mốt rụng. Mỗi chiếc lá cái bóng rưng rưng rồi mờ tan...

Mỗi ngày là Thời Gian.  Mỗi phút là Thời Gian. Mỗi giây là Thời Gian... Tiếng chuông tan vào đất!

Có con nai đi tắt vào một khu rừng Thu. Không biết nó đi đâu...có đầu non cuối biển?

Tiếng chuông rơi mất biến.  Trưa rồi vẫn còn mưa...

Trần Vấn Lệ  

               
                   *********

Happy Tết Trung Thu

Chưa Rằm Trung Thu mà đã Tết!
Chợ nào cũng bán bánh Trung Thu!
Chợ Tàu, chợ Việt...hàng năm Tết,
Chợ Mỹ, Trung Thu cũng...nụ cười!

Người Mỹ ngạc nhiên:  "Sao Tết nhỏ
mà toàn người già mua bánh thôi?"
Mình không đáp được, cười vui vậy!
Mình cũng mua mà!  Mua...để chơi!

Dạo một vòng quanh vài chợ Tết
Lòng nghe non dại...bỗng bây giờ!
Trăng không hiển hiện nơi quang đãng
Vẫn sáng trong lòng những ý Thơ!  

Hộp bánh đem về, vui cả nhà...
Cháu con đứng ngắm cái hình hoa,
hình trăng, hình thỏ, hình chim lượn,
Không mắt đứa nào không ngó qua...

Hộp bánh, bàn thờ, nơi cúng kiếng...
Ông Bà, Cha Mẹ cõi âm ơi...
Làn hương, làn khói, lòng thương nhớ,
Ấm nhé coi như có mặt trời!

Nói Tết là vui!  Năm mấy Tết,
Nếu nhiều hơn nữa:  Hội Nhân Gian!
Hòa Bình, vui chớ?  Ai không muốn?
Đồng nghĩa Hòa Bình là Hân Hoan!

Tôi vào bàn gõ vài con chữ,
đã thấy bài thơ Ngày Trung Thu!
Tôi thương tôi lắm đời xa xứ
Buồn chút:  Quê Hương- cõi mịt mù!

Trần Vấn Lệ

                    **********

              
Biết Ai Tâm Sự Đời Nay
Mà Đem Non Nước Làm Rày Chiêm Bao
(*)



Sáng hôm nay lạ nha, bầy chim đâu không thấy?  Bầy quạ không đến nhẩy Sol Mì Sol mái nhà...

Trời, bầu trời bao la không một làn mây vướng!  Nắng trong vắt uốn lượn nhấp nhô sóng trên đường...

Tôi đang ở trong vườn muốn cỡi trần tắm nắng.  Đời, chỗ nào cũng vắng, tại lòng mình hoang vu...

Còn đang Hạ, chưa Thu!  Còn bứt đầu tóc rụng...Còn biết mình còn sống... thở trời ơi... Quê Hương!

Tôi nhớ lại khu vườn nhà quê chim sáng hót.  Tôi thèm một chút ngọt trái khế vừa chín hườm...

Tôi buồn tôi buồn tôi buồn... nhớ cả con chuồn chuồn trên cỏ!  Muốn xách tai con thỏ quay tròn Sol Mì Sol...

Trần Vấn Lệ

(*) Thơ Nguyễn Trãi

                          *****

        
Lá Vàng Bay Ngập Phố Nước Mỹ
                         Ơi Buồn Ơi



Lá phong đang màu đỏ, thế là Thu sắp về... Ba ngày nữa, đẹp ghê:  Lá Phong Vàng Rất Ngọt!

Tôi thèm canh bồ ngót... cũng ngọt như lá phong?  Mà ai nấu lá phong làm canh bao giờ nhỉ?

Tôi nghĩ thật tỉ mỉ cái gì đâu mông lung.  Dám lắm tôi đã khùng:  Xa Quê Nhà Lâu Quá...

Mỗi mùa tôi nhìn lá, thích nhất phong đổi màu, từ đỏ sang vàng thau...óng a và óng ánh!

Rồi mùa Thu thật lạnh... lá phong vàng túa tua...bay như áo của Vua trùm đầu che Hoàng Hậu!

Người con gái không xấu là người mình Yêu Thương!  Tình Yêu là Quê Hương... cái mùi quê ngào ngạt!

*
Anh thích nghe em hát bài Tình Xa để buồn!  Anh biết mình vẫn còn nhớ thương không hề nguội!

Tôi mở bàn tay hỏi:  Ngón Nào Út Của Em?  Tôi đếm hoài, không thêm... ngón út em ngoài biển!

Quê Hương tôi mất biến!
Tóc em kìa... mây bay!


       Trần Vấn Lệ

                                      ******

  
      Mười Năm Trở Lại Con Đường Cũ

Mười năm trở lại con đường cũ, xe kẹt xe lăn mỗi thước đường!  Xa lộ mở ra đường vẫn vậy, bụi mờ bay bay như mù sương!

Mười năm cứ tưởng đường đi suốt, khi đổi làn xe biết lỡ rồi / mà cứ chạy thôi vì đã lỡ. Chạy thêm, quay lại,  thấy vui vui...

Té ra đường cũ mình không cũ / vẫn thế này xưa thương nhớ ai...Khi mở máy xe mình nhắm hướng, đường xưa cũng có kẹt xe hoài...

Mười năm trở lại nhìn khu phố.  Phố nay lầu cao, cao hơn mây... Ai ở từng trên mình đứng dưới, mây đùa trên tóc lượn trên vai...

Người ơi người của mười năm trước, của con đường xa từng phút đi... Đã bao nhiều giờ em có biết?  Đã mười năm rồi... em vu quy!

*
Hình như tôi dêt bài thơ để / đôi khi nhìn như cổ tích chăng? Ai biểu tự dưng em hóa nguyệt, mười năm dài bao nhiêu con sông?


Trần Vấn Lệ

                                      *****

               Mở Ra Tờ Nhật Trình

Khi anh nói "anh mệt", anh thấy em không vui.  Ngày hôm qua, qua rồi, hôm nay anh còn mệt...anh không muốn nói miết / thôi làm thinh cho yên!  Em nở nụ cười duyên.  Đẹp làm sao!  Con gái!  Anh mong em mãi mãi / là người đẹp của anh...như lá của cây xanh, như là ghềnh của thác, như là những tiếng hát / ru rừng xưa núi xưa...

Em à, anh vẫn mơ / đưa em ra bờ suối.  Hai cái chân em duỗi, nước chảy mãii không ngừng, hoa nở mãi mùa Xuân, tóc em choàng Nguyệt Quế.  Những cành sương đọng lệ / là bình minh bắt đầu / ngày không biết về đâu / không nghĩa gì mưa nắng...

Tình Yêu là thầm lặng, chỉ trao nhau cái nhìn.
Tình Yêu là thiên thanh, thiên thu mây trắng quyện.
Tình Yêu là cái miệng, hôn một miếng, coi nào...
Tình Yêu là chiêm bao.  Như vậy là chiêm bao...

*
Anh không biết làm sao / để thơ anh đẹp tiếp.  Nếu mình có duyên kiếp thì thành vợ chồng chăng?  Ờ nhỉ sao mặt trăng, người ta yêu quý đó / chỉ soi vàng cổ độ / chỉ chuyên chở ca dao? Người đưa đò cắm sào / cầm nghiêng cái bầu rượu / lắc mong nghe  tiếng nói / của ai đã sang sông...của ai đã theo chồng / năm nàng mười bảy tuổi...

Cầm bầu rượu lên thổi cho mùi rượu gió bay...
"Đêm nay lửa tắt bầu khô rượu
Đời vắng em rồi say với ai?"
Thơ Vũ Hoàng Chương kéo dài / cái dấu than thậm thượt!  Người lái đò vuốt vuốt mái đầu điểm tóc sương.  Người lái đò dễ thương / có bằng anh không nhỉ?

Cầm dao chém nỗi buồn, nỗi buồn không là sợi chỉ!
Chém đứt dòng lưu thủy...mà sao nước cứ trôi?

Em ơi, anh nói rồi:  "Hôm nay anh...thanh thản!".  Bài thơ không lãng mạn...nhưng mà nhìn cũng xinh?


Trần Vấn Lệ

                                  *****

               
Khi Mùa Thu Chưa Tới

Bây giờ còn mùa Hạ, cuối tháng Chín, mùa Thu!  Đưa tay che chẳng mờ được mặt trời một chút! (*)

Mưa thì người ta đụt, nắng thì người ta che.  Thương chi lạ Nhà Quê...Cái nhà là Quê Quán?

Tôi không thể "cách mạng". được bản thân mình sao?  Nhiều thị trấn tôi vào, nhớ nhà quê lại bỏ!

Thị trấn nhà không ngõ mà nhiều cửa để chi?  Để cho thấy đường đi của tuổi thơ len lách?

Những bờ tre rất sạch dù lá tre rụng đầy.  Mùi hương nồng bay bay...ồ hàng cau của Ngoại!

Hoa cau không ai hái, nở trắng vườn chờ Thu... Tôi nhổ cỏ bên mồ, nấm mồ nào của Ngoại...

*
Tiếng ru Má tôi chải hàng hiên tóc nắng thơm...Tôi nhớ Nguyễn Xuân Sanh - một câu thơ rất đẹp: "Đáy dĩa mùa đi nhịp hải hà..."

Trần Vấn Lệ



(*) Lịch năm 2023:  Ngày mùa Thu tới nhằm 23 tháng 9.


                                                  *****

 Tháng Chín Mùa Tựu Trường

Hai hôm nay không nắng, trời mưa cũng có mưa. Mưa nhỏ thôi, mưa thưa.  Mưa chỉ vài ba giọt...

Mưa đủ làm mắt xót:  Ngày Quốc Khánh Việt Nam, Chủ Tịch Nước chơi sang giỗ Bác Hồ trong Rạp Hát! (*)

Không nắng thì trời mát.  Vào Rạp Hát thì vui.  Thương Bác Hồ quá trời... Một Đời Làm Cách Mạng!

Đất Nước TA đã sáng nhờ biết bao ngọn đèn xanh vàng đỏ đuổi bóng đen.  Nhân Dân TA hồ hởi!

Năm vạn người chờ đợi xếp hàng thăm Bác Hồ...Thấy Bác là thấy Thơ.  Gặp Bác là thỏa dạ...

Thương những người biển cả trọn đời đi lang thang...

*
Bức xúc tôi viết càn... cũng tại mình bỏ nước... Ngồi đây, cái sân trước, nhìn hoa nở, ngậm ngùi!

Nhớ nước ai mà vui?
Thương quê thêm hậm hực:  Dân mình có hạnh phúc, có hạnh phúc nhiều chưa?

Bác Hồ nói:  "Không có gì quí hơn Độc Lập Tự Do" nếu không là câu thơ thì cũng là mệnh lệnh...

Không nên để "Mai Tính", nghĩ đường dài mình đi, mệt mỏi chúng TA thì một phần ba cũng đủ...

Hoa tàn, hoa lại nở... Đời người cũng như hoa!  Tôi ngồi đây, nhìn xa, nghe trống trường khai giảng.

Năm nay ông Cai giáng những đòn trống, thật vui, mùa Tựu Trường ai ơi...tùng tùng tùng...vang dội!

Trường tôi xưa đỏ chói màu cờ trong mưa bay!  Đà Lạt tôi mưa bay.  Đà Lạt tôi mưa bay...


Trần Vấn Lệ


(*) https://vnexpress.net/chu-tich-nuoc-chu-tri-le-ky-niem-78...


                  ***************
                    Hai Vùng Trời


Mới tám giờ hơn Đà Lạt, em trùm chăn, ngủ mất rồi.  Trước đó em đã có lời:  "Em chào mừng anh buổi sáng!".

Nghĩ vui... mình còn lãng mạn là mình còn mãi mình thôi.  Mái tóc xanh tươi một thời, cảm ơn núi đồi còn cỏ...

Em ngủ em như con thỏ... mai dậy đi chơi trong rừng.  Mai dậy, Đà Lạt sáng trưng, anh chào mừng em buổi sáng!

Anh không còn chơi súng đạn, bây giờ anh vọc câu thơ!  Nửa Thế Kỷ qua không ngờ, chúng ta đã thành trụ điện!

*
Đường trường xa, con ngựa chiến bay mờ thung lũng mù sương...Những đêm trăng, những buổi sáng tinh sương, những ban trưa nồng nàn nắng... cọng khói lam chiều lẵng lặng.

Đời người còn giấc chiêm bao!


Trần Vấn Lệ


*****

Có Một Bài Thơ Không Phải Thơ

Hôm qua chừ trời như ủ ê.  Buồn từ phố thị đến miền quê?  Con đường vắng lặng, cây không bóng. không có người đi, không ngựa xe...

Có cơn bão lớn xa xa lắm, đuôi bão về đây nên có mưa...Mưa nhẹ.  Mưa buồn không có nước, không lời nào nhặt để nên thơ...

Tự dưng tôi nghĩ như người dại.  Không ai cấu cào vẫn thấy đau!  Ngó mãi bàn tay lòng trống rỗng / ngửa làm chi khi mưa cứ bay?

Cuối tuần, người Mỹ không đi phố.  Nghe nói người ta vacation.  Xa lộ rộng rinh ngày Thứ Bảy.  Hôm nay mưa mình không thong dong...

Hồi nãy tới giờ tôi lãng đãng, hồn theo mưa và hồn lang thang...Rằm rồi mình chẳng lên Chùa cúng, chỉ ở bàn thờ có thắp nhang...

Oan hồn uổng tử trong mưa gió mà gió mưa như rất ngập ngừng.  Chỉ Giáo Đường chuông thong thả rót / lòng bàn tay đầy lòng bâng khuâng!

Ôi bài thơ này như không thơ!  Tôi làm làm chi cho bơ vơ...từng con chữ nối theo hàng chữ.  Bút cạn, hồn khô, mực bỗng mờ...

*
Ước nhỉ thấy ai đang chải tóc, thấy trời xanh có mây bay ngang, thấy hoa trước ngõ vài ba nụ, thấy bướm bay bay, thấy áo nàng...

Trần Vấn Lệ


 

 

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.