Mar 02, 2021

Thơ mới hiện đại VN

Cuối Năm Ghi Lại Hai Bài Thơ Của Đỗ Hữu/Mỗi Ngày Là Tết/Trước Tết Tân Sửu Một Tuần/Phải Chi Có Một Hành Lang Gió Tôi Thả Hồn Bay Áo Học Trò/Đừng Viết Thêm Nói Gì Thêm/Ban Ngày Đèn Vẫn Bậ
Trần Vấn Lệ * đăng lúc 10:20:22 AM, Feb 11, 2021 * Số lần xem: 137
Hình ảnh
#1
#2
#3

 


  

 

   

 

Cuối Năm Ghi Lại Hai Bài Thơ Của Đỗ Hữu


Cuối năm, bạn gửi Thơ cho đọc
chỉ có hai bài Đỗ Hữu thôi.
Thơ ướt nắng chiều hay nước mắt
của mình, có thể mới vừa rơi...

Cuối năm, buồn chớ, buồn hiu hắt
buồn ở quê nhà tới tận đây.
Con dốc Bà Trưng mưa giáp Tết
không sương mù tỏa cũng mưa bay...

Tưởng tượng bạn ngồi bên liếp cửa
gió lồng lộng bạn tóc ngày xưa.
Hai bài thơ chứa bao thương nhớ
gợi nhắc trăm năm đủ bốn mùa!

Tôi gõ máy chơi cho gọn ghẽ
hai bài thơ hai phương trời xa (*)
Ít nhiều cũng thấy mình trong đó
thấy bạn...thương thêm cảnh Nước Nhà!

Thấy lại thời xưa trong nước mắt
thấy từng bóng quế lướt trong mưa
thấy ai tôi nói anh yêu quý
cái mũi em như cái dọc dừa...

Nghe gió...gió rung...rung cánh cửa
rồi hai mắt ướt tại vì sao?
Nhà thơ Đỗ Hữu đầu sông núi
Thơ của anh còn nha...kiếp sau!

 
Trần Vấn Lệ
 
 
(*) Bản sao hai bài thơ của Đỗ Hữu:

CHIỀU VIỆT BẮC

Nắng xuống phương nào người thấy không
mà đây chiều tím rụng song song...
Vàng tuôn mấy lối ngày Thu quạnh
Ai liệm hoàng hôn trong mắt trong?

Khói thuốc lên mờ xanh bóng ai
Phương xa chiều xuống ngát sông dài
Đường kia có phải sầu xưa đọng?
Trở bước hoa lau trắng ngập đồi!

Con đường đất đỏ mờ sau bản
Thung lũng vàng mơ nắng trở chiều
Núi biếc chập chùng mây ải lạnh
Dặm về lá đổ phận tàn xiêu...

Rừng núi âm u chiều Việt Bắc
Chầy ngày lạc bước ai ngồi than?
Buồn xưa chiều đọng ngàn lau lách,
Chòi cũ nằm nghe gió dặm trường...

*

SẦU AI LAO

Đã lâu trăng cứ vàng hiu hắt
Mây cứ sầu tuôn núi võ vàng
Lá vẫn phai chàm trên sắc áo
Mưa nguồn thác đổ đá mù sương...

Giữa ngày lạc lỏng trên rừng rậm
với nắng bâng khuâng mấy thuở nào
với núi xanh lơ chiều tím nhạt
mây trời bàng bạc sầu Ai Lao!

Lưng đèo quán gió mờ hun hút
thôn bản nằm trơ dưới nắng chiều
Tai vẫn nghe đều dòng thác đổ
Người ơi thương nhớ biết bao nhiêu!

Ở đây hơi đá chiều vây khắp,
khép chặt mình tôi giữa núi rừng.
Buồn quá ngày đi đêm trở lại
Hoàng hôn hoa bản phấn rưng rưng...

Người có theo tôi lên dốc nắng
nhìn xem hoa rải sắc trên đường
Chiều nay trở gió buồn ghê lắm
Lá đổ sau chân một lối vàng...

Đỗ Hữu

 

 

Mỗi Ngày Là Tết


Không ai nói với ai...vì biết Hôm Nay Tết!
Anh nói lời Tha Thiết:  Em Là Lễ Tình Yêu!

...cũng bởi em diễm kiều Một Ngày Trong Muôn Thuở!
Vì em mà hoa nở!  Vì em có mùa Xuân!

Anh yêu em vô cùng...Em, Trang Kinh Nhật Tụng!
Em cũng là Đời Sống.  Em, Cái Bóng Anh Theo...

Ôi một ngày trong veo là một ngày Nguyên Đán!
Em ơi bao nhiêu nắng vì em mà huy hoàng!

Anh cỡi em áo choàng để hôn em trên ngực
Nốt tàn nhang thơm phức:  Đóa Hoa Nở Từ Tim!

*
MMMMMMMMMM
Muôn năm câu biểu ngữ, anh chỉ viết một chữ
là chữ M yêu thương
rất-trọn-vẹn-Quê-Hương-rất vuông-tròn-Trời-Đất!

Mãi mãi đời đẹp nhất:  Ngày Tết Ngày Tình Yêu! 
Mãi mãi em Diễm Kiều của anh từng hơi thở!
 

Trần Vấn Lệ
 
 
 
Trước Tết Tân Sửu Một Tuần

Hôm nay nắng mà lạnh.  Mùa Đông bình thường thôi.  Còn tuần, Tết tới nơi...không có gì là Tết!

Mọi chuyện coi như hết!  Không máy bay bay về, không có ai về quê.  Chỗ gửi quà đóng cửa!


Việt Nam đang nghỉ Lễ.  Lễ nào cũng kéo dài.  Làm việc thì lai rai, mặc kệ Tàu lấn biển...

Cũng không ngán dịch bệnh!  Việt Nam...nhất Việt Nam!  Không thèm tham thèm lam, nhất xứ mình là được!

Đại Hội rồi Đại Phước!  Băng rôn cứ treo đầy...Đọc báo nhiều chuyện hay, chuyện gì cũng văn hóa...

Quê người thì phố xá, toàn khẩu trang...lang thang!

*
Tin mới nhất, ngỡ ngàng:  Tuần tới Mỹ lạnh khiếp.  Đọc nửa chừng, không tiếp...sợ không kịp buồn thêm! (*)

Viết vội lấy cái duyên bài thơ mừng năm mới!  Chắc bạn không ai đợi và em cũng không mong!

Thơ Khai Bút một dòng...một tuần nữa ngồi ngó tuyết bay ngoài cửa sổ, một hàng chữ thốn tâm!

Xưa nay thơ hay văn vẫn là điều đau đớn.  Người xưa nói không ngượng bởi vì biết đời sau...

Bà Huyện Thanh Quan từng nghẹn ngào qua Thăng Long hoài cổ!

Hồ Xuân Hương không xấu hổ, làm thơ tục cho...thanh!

Nguyễn Công Trứ quẫn quanh:  Buồn tênh cười muốn khóc!

"Con cáo có hang, con chim có tổ, con người không có tổ quốc", Chúa nói vậy, phải không?
Phải không?

Trần Vấn Lệ


Phải Chi Có Một Hành Lang Gió Tôi Thả Hồn Bay Áo Học Trò



Hôm nay u ám.  Ngày không nắng.  Chắc chẳng mưa đâu!  Trời chỉ buồn.  Mình nhớ người ta thương đứt ruột.  Ruột nào không đứt hỡi Quê Hương?

Ai nói nắng mưa là cái bệnh?  Ai nói tương tư người nhớ người?  Ai vẽ Tương Giang dài một dãi, đầu sông cuối bãi bóng mây trôi…

Trời không có nắng, ngày không sáng.  Trời chẳng mưa nên gió dịu dàng…Ai thoáng qua kìa nơi cuối ngõ.  Ai xinh như thể áo mơ vàng…

Tôi nhớ làm sao những đóa quỳ…quỳ bên bờ suối tiễn tôi đi…Các em trường Nữ xưa đâu mất?   Đời đổi tìm ai cũng biệt ly!

Đời đổi từ khi em lấy chồng…Rồi thêm lần đổi, nát non sông.  Chừ không mưa nắng mà u ám.  Tôi nhớ em, thương lắm…má hồng…

Em ạ bài thơ này lạ nhé…Nhớ em tôi thả tứ lang thang.  Thả thêm cái ý vào con mắt.  Thả mực vào nghiên viết chữ Nàng!

Nàng dễ thương hay nàng dễ ghét?  Đời có khi vui cũng có buồn…Đã lạc vận rồi, trăng có biết?  Tôi buồn nghe buốt buổi mai sương…

Thơ lạc vận vì em đó nhé!  Một ngày không nắng cũng không mưa.  Phải chi có một hành lang gió tôi thả hồn bay áo học trò…

 

Trần Vấn Lệ

 
 
Đừng Viết Thêm Nói Gì Thêm

Học trò tôi gửi qua hoa đào Tết Đà Lạt...trên đường xuống Trại Mát đẹp lắm con-đường-Xuân!

Kèm theo hình, câu văn của học trò tôi viết; tôi đọc và thương miết...cái thời xưa rất xưa!

Ôi cái thời Thầy-Trò ngắm hoa đào bên suối, một đề Luận ra vội:  Hãy tả Cảnh Ngày Xuân!

Các em Tập Làm Văn từ chuyện gì đang thấy...Bây giờ, nay, cũng vậy:  Em Thấy Con Đường Hoa!

Em đi trên đường hoa Đà Lạt về Trại Mát.  Huơng hoa đào thơm ngát và lòng em cũng hoa!

Bốn lăm năm tôi xa.  Các em giờ mấy tuổi...Con đường hoa bên suối...nghẹn ngào hoa có rơi?

Chắc phải có mà thôi! Đà Lạt ơi thương lắm...Tôi co bàn tay nắm mấy giọt nước mắt đang...

Các em ơi dễ thuơng...cho Thầy hôn sợi tóc  (đừng viết thêm chữ khóc...đừng nói gì nữa nha!)

Trần Vấn Lệ

 
 
Ban Ngày Đèn Vẫn Bật


Trời lạnh thêm từng ngày.  Ngày lạnh thêm từng giờ. Không có mây không mưa.  Gió nhiều muốn ngạt thở!


Coi đó là nhúm chữ, coi đó là bài thơ mình vừa làm xong vậy.  Rồi gửi đi cho ai thấy một ngày đây lạnh lùng; để ai đó buồn buồn và mình buồn có cớ!


Mình ở một thành phố.  Thành phố không ngoại ô!  Ai ai cũng đi vô, không ai ra thành phố!  Nước Mỹ này thật ngộ...không nghe tiếng gà kêu!


Mùa Đông trời trong veo giọt mù sương bóng điện...

Mùa Đông nhìn cái miệng ai cũng có khói bay...


Ôi bài thơ này bài thơ này làm thêm không ấm được!  Không có ai hút thuốc, mình hút thuốc cô đơn!


Ai mà cho mình hôn bây giờ chắc lạnh ngắt?  Ban ngày đèn vẫn bật, con mắt nhìn đâu đâu...


Trần Vấn Lệ


 

 

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.