Sep 25, 2020

Thơ mới hiện đại VN

Thèm Một Cơn Mưa Xuống Thành Phố Vừa Nguội /Tháng Mười Không Bao Giờ Có
Trần Vấn Lệ * đăng lúc 02:36:22 PM, Sep 12, 2020 * Số lần xem: 36
Hình ảnh
#1

 

              

Thèm Một Cơn Mưa Xuống Thành Phố Vừa Nguội


Trời muốn mưa mà không mưa!  Chỉ hơi lành lạnh như vừa chớm Thu.  Cả thành phố một trời tro, cả thành phố nguội như lò sát sinh...

Cháy rừng mà!  Cháy liên miên!  Hôm qua mới ngớt trời liền ủ ê...Chẳng nghe lệnh nói hết Hè, chẳng nghe giờ đổi...Chẳng gì!  Im khe!

Chưa bao giờ tỉnh như mê.  Chưa bao giờ nghĩ mình ghê tởm mình!  Chưa bao giờ...rất thình lình, giụi con mắt ngó thấy thành phố bay!

Thành phố bay?  Thành phố say?  Không!  Không!  Vẫn đứng hàng cây bên đường.  Chỉ sao...thấy nó buồn buồn, không ai đi bộ, không còn vui vui...

Xe Cảnh Sát cũng đâu rồi?  Đèn xanh-vàng-đỏ liên hồi tự nhiên!  Nhìn gì cũng thấy vô duyên!  Nhìn mình, có lẽ còn phiền nhiễu hơn?

Lần đầu tiên thơ không suôn!  Câu sáu câu tám không ngon ngọt ngào...Nghĩa là nó không ca dao!  Mà như...tục ngữ!  Lẽ nào?  Trời ơi!

Gửi em, em nhé cầm chơi, buồn thì xé vụn, xé rời, bỏ đi...để cho mưa rủ rê về, để em lạnh mái tóc thề...kệ em!

Tôi kỳ ghê, tôi đã điên?  Tôi kỳ ghê, tôi mới nguyền rủa tôi?  Thử coi có sót nụ cười...để câu thơ kết có lời dễ thương!

Em à em, bụi, tro, suơng, anh đang đứng giữa một hoàng hôn khô, thấy con người là bụi tro, thấy mình lạc lỏng, thèm mưa lạ lùng...

 
Trần Vấn Lệ


 



Tháng Mười Không Bao Giờ Có

Nhất định có tháng Mười...vì hết rồi tháng Chín!
Anh thấy em "nhất định", bèn gật đầu cho "xong"!

Em nhếch cặp môi hồng: "Anh thua em thiệt nhá!"
Anh hôn em đôi mà và quên cái đồng tiền!

Tháng Mười, nhiều người quên...vì nó thành quá khứ!
Biết bao nhiêu mộng vỡ khi ngồi đếm thời gian...

Thời gian đi lang thang, sau tháng Chín là Tết! 
Là một năm, nữa, hết...thì còn gì mộng mơ?

Quý nhất là Tự Do.  Quý nhất là Độc Lập.
Đất trời đều đổ sập...như cái cổng nhà trường!

Em mãi mãi dễ thương mơ chuyện toàn hư ảo
Ngay cả mơ cái áo  bằng lông cừu mùa Đông!

Phật nói Có Là Không!  Phật nói Không Là Có!
Em đi Chùa để tỏ em ngoan Đạo, biết mà...

Đồng Đức Bổn đi qua để bài thơ bất hủ:

"Buổi trưa, ăn mày vào Chùa
Sư ra, đưa cái lá bùa, bảo đi!
Lá bùa, không biết làm chi?
Thôi thì đút túi.  Lại đi ăn mày!"

Bài thơ đó quá Hay!  Tháng Mười...là tuyệt vọng!
Vậy mà em cứ ngóng Tháng Mười, là sao em?

Em à, chúng ta quên - quên đi, không một chuyện!
Quên là không lưu luyến...Bịn rịn gì cũng xa!

Áo em có hai tà, trải cho anh đường gió
Lòng anh cánh cửa mở...hướng về em muôn năm!

Trần Vấn Lệ



 

 

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.