Aug 18, 2018

Thơ mới hiện đại VN

Ai Hỡi Đi Ngang Đèo Ngoạn Mục Dừng Chân Ngồi Lại Ngắm Hoa Quỳ / Tình Ơi Ca Dao
Trần Vấn Lệ * đăng lúc 05:57:02 PM, May 13, 2018 * Số lần xem: 84
Hình ảnh
#1

 

See the source image


       Ai Hỡi Đi Ngang Đèo Ngoạn Mục Dừng Chân
                  Ngồi Lại Ngắm Hoa Quỳ

Tình ạ tình ơi tình rất tình
không vì chiều quá đỗi là xanh
không vì trưa xế trời yên ả
mà chỉ vì tôi đã gọi mình!

Mình biết:  mỗi năm bao tháng Bảy?
một đêm Thất Tịch cũng là vui!
Ngưu Lang Chức Nữ tình-muôn-thuở
anh với mình xin được, thế thôi!

Tôi nói với nàng khẽ-rất-ngoan
cầm trên tay một Đóa Hoa Vàng
Hoa quỳ - hoa dại - hoa rừng núi
tôi chỉ cho nàng:  Nắng Chứa Chan!

Tôi nhớ Biên Hòa, tôi nhớ quá
Chứa Chan hòn núi đó còn đâu!
Tôi thương Đất Nước tôi nhiều quá
"Em hỡi vì sao đời biển dâu?"

Ai lên xứ Lạng, nào ai nữa?
Tượng Mẹ Bồng Con cũng mất rồi...
Bạt núi, tìm chi trong núi đó?
Tìm vôi!  Và lấy đá nung vôi!

Tôi tặng cho em một đóa quỳ
là Tình-Để-Lại lát tôi đi...
bốn ba năm, đã, còn thêm nữa
chỗ Ngã Ba Đồn - chỗ biệt ly...

Chợt thấy hoa quỳ trên núi nở
chiều nay bát ngát chiều tha hương
Lòng nghe bát ngát thương và nhớ
Miễu-Ông-Cọp kìa...ai thắp nhang?

Ai hỡi ai ngang đèo Ngoạn Mục
mỏi chân, dừng nhé, ngắm hoa quỳ
Tại sao đất nước nhiều hoa dại?
Đừng hỏi...bởi vì Biết Để Chi!

Trần Vấn Lệ  


Tình Ơi Ca Dao


Mỗi ngày...cứ nói mỗi ngày đi

anh nhớ thương em từng phút giây...


Em biết:  một ngày là mấy phút?

Một phút...lẽ nào cơn gió bay?


Anh nhớ thương em từng tiếng đập

trái tim em cũng đập mà em!


Hãy coi:  một phút tim không đập

hai phút...rồi thì...tất cả yên!


Người chết, trái tim không đập nữa

sống vì thương nhớ...nhớ thương ai?


Nhớ, thương, Đất Nước mình đâu mất?

Hay nhớ-thương-vì-có-trái-tim?


*

Bất chợt...bài thơ, như vậy đó

nếu em không đọc...giận em chi!


Thơ anh mà nhỉ thơ-con-cóc

em bỏ đi...và em bỏ đi!


Nếu anh làm được thơ-con-cọp

em dám còn leo lên núi chơi?


Em dám đi ngang đèo Ngoạn Mục

thắp nhang cho khói quyện lên trời...


Em ơi Đất Nước còn mê muội

Dân Tộc mình còn mê tín, vì:


"Mây, ai vén để ngày quang đãng?

Gió, ...chắc không buồn bữa biệt ly?"


*

Anh cuối trời xa vẫn nhớ về

nhớ em...từng mỗi nụ hoa quỳ

anh quỳ vì bởi anh thương nhớ

gió chải đầu em suối tóc thề!


Đừng cắt nha em, đừng cắt nhé

Mạ Ba từ thuở nắm tay nhau

Em từ cái trứng, anh thương lắm

từ thuở xuân xanh đến bạc đầu...(*)


 

Trần Vấn Lệ

 


 

(*) Ca dao:

Tóc thề thả gió lê thê

Thương em từ thuở Mẹ về với Cha!

 

Nightly

 

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.