Aug 10, 2020

Thơ mới hiện đại VN

Thơ Nguyễn Thị Ngọc Diễm
Nguyễn Thị Ngọc Diễm * đăng lúc 05:17:44 AM, Aug 01, 2020 * Số lần xem: 1422
Hình ảnh
#1

* đăng lúc 09:33:09 AM, Feb 24, 2009 * Số lần xem: 1407

               



   
        Chuyện một vì sao

        Tôi là con kiến nhỏ
        Chuyên bào chế thi ca
        Đèn đêm chong mắt tỏ
        Ngồi đón ý sao sa ...

        *
        Đêm tàn canh nguyệt lạnh
        Bước thời gian mong manh ...
        Chợt vì sao óng ánh
        Rơi xuống, màu hoa chanh.

        *
        Rồi bỗng nhiên ...

        *
        Nhạc trỗi lên êm đềm tha thiết
        Với ai ngồi ... nổi bật dáng ghi-ta !
        Tôi ngẩn ngơ theo từng hàng chữ viết :
        Này : cảm thương, trìu mến với người xa ?

        *
        Tôi thờ thẫn nhặt sao lên và hỏi :
        "Vì cớ chi lại đến nơi đây ?"
        Cười duyên ngôi sao khẽ nói :
        "Nào ai biết ai hay ?"

        *
        Rồi vì sao cất cánh bay đi
        Để lại trong tôi một thoáng gì.
        Câu chuyện nghìn năm tôi vẫn nhớ
        Một con kiến nhỏ - chút tình si ...

        Nguyễn Thị Ngọc Diễm
        2009 (bài nguyên có khác với bài này)


        **

        Đìu Hiu

        Thêm một người
        Nằm xuống
        Chiều nghĩa trang
        Đìu hiu.
        Một lần
        Quay lưng đi
        Là đã vĩnh viễn
        Không còn trông thấy nữa.

        Ôi
        Một nụ hôn cuối
        Đưa người đi

        Trái tim mù
        Trở về trong hoang vu

        Mưa rơi
        Nơi người vừa nằm xuống
        Và thời gian dần xóa đi
        Dấu người xưa.

        Ai trở về
        Nơi căn nhà vắng
        Buồn tênh.

        Ngày dần đi
        Đêm lại tới

        Bóng tối với cô đơn
        Tràn ngập tim.

        Trong cơn mơ
        Mịt mù
        Như còn thấy
        Bóng dáng cũ

        Cho đến khi
        Từ giã
        Cõi đời này

        Cho đến khi
        Hoàng hôn
        Của cuộc đời
        Dần buông ...

        NTND
        Trích tập TTVKN, 1992

        ***


        1. Dư âm

        Rượu thấm môi mềm hương còn bay toả
        Sao người đã xa sao người đã xa !
        Cánh chim trời đưa người về xứ lạ,
        Còn lại mình ta bóng tối nhạt nhoà ...

        08-2001

        2. Cuối tuần ở Ba Lê

        Cho em mượn bờ vai anh làm gối
        Ngủ giấc hờ trong xe điện Ba Lê ;
        Người xuống lên qua trăm phương nghìn lối ,
        Quanh quẩn đi về chung một bến mê .

        *
        Em đã lấy bờ vai anh thân ái
        Gối lên trên chiếc đầu nhỏ nghiêng nghiêng .
        Xe điện chạy vòng nghiến bờ rồ dại ,
        Ðiệp khúc lạ lùng tiếng rít triền miên .

        *
        Trước mặt em là sông Xen lờ lững ,
        Sau lưng em cầu A-Nhe (*) lùi xa ;
        Cao ốc khắp nơi đứng im sừng sững ,
        Cây xanh thật cao kề bên lướt qua .

        *
        Qua bao trạm với bao tên quen lạ
        Ta bước trên vĩa hè quận mười ba ;
        Vẫn công viên vẫn hàng cây xanh lá
        Như lệ thường khi ngày còn rất xa .

        *
        Rồi ngồi bên ly cà phê sữa đá
        Quán ngày nay hay quán ấy ngày xưa ?
        Kỷ niệm còn đây hay đang tàn tạ
        Câu chuyện tầm thường ngoài kia rơi , mưa . . .

        (*) A-nhe : tiếng Pháp là Asnières, một khu dân cư nhỏ ở Paris.
             0 2/ 0 5/ 2 0 0 2

        3. Kỷ niệm một vùng trời

        Hạ lai thi quán tiếu thanh ba,
        Giai cú thập phương qui nhất gia (*).
        Bút sắc như gươm mài kiếm khách
        Ðề thơ trên vách mạch trường ca.

        (*) Hè về quán thơ vang tiếng cười nghe như tiếng sóng,
        những câu thơ đẹp mười phương tụ họp về một nhà  (thi quán Sâu Bò
        của đôi uyên ương Minh Châu - Hoàng Yến,   Paris). 1999

        4. Dạ Y

        Đêm nghiêng xuống mời trăng qua lối nhỏ,
        Hoa rắc ngầm bông phấn khắp đường đi.
        Những cành hoang ôm lấy gió thầm thì :
        Kìa mây trắng bay ngang đồng xanh cỏ...

        *

        Đêm cúi xuống ngại ngần bàn tay nhỏ :
        Cành đào thơm khoe nhan sắc huyền trân.
        Dưới trăng khuya lồ lộ tấm da ngần,
        Hương trần thế hương mê ly êm tỏa...

        *

        Dạ lan, nàng : mênh mang làn tóc xỏa ;
        Rung nhụy vàng và động phách tình lang ,
        Loài chim đêm quỳ dưới gối mơ màng,
        Cơn hồng thủy trôi qua đời hoang hoá...

        *

        Đêm đưa lối, trăng soi đường lơi lả
        Ả hoàng phi thời vương giả cao sang,
        Khoác nhung y thờ thẫn gót sen vàng
        Đi trong gió đìu hiu vùng lau lách...

        *

        Từ những nơi đâu nghìn trùng xa cách
        Còn âm xưa vang mãi đến đời sau :
        Dạ Lan nàng : nhung gấm chẳng phai màu
        Đêm vẫn hát khúc tình ca muôn thuở !

        1998


        **

        Người nằm co

        Trên những đồi âu lo
        Có nhiều con diều hâu.
        Trên những thành phố no
        Còn sót loài sóc nâu.

        Lo âu và diều hâu
        Phố no và sóc nâu
        Rồi sẽ đi về đâu ?

        Nguyễn Thị Ngọc Diễm


        **

        Không đề

        Hương lá khô ướp hồn tôi thơm ngát
        Những lề đường ôm ấp lá vàng khô
        Sao người qua người vẫn cứ hững hờ
        Chân đạp lá vàng khô nghe xào xạc
        Trên cây xanh có loài chim ngơ ngác
        Dấu mỏ vào trong cánh đứng bơ vơ
        Tôi đi qua lòng cứ ngỡ như mơ :

        " Ôi đã mấy mùa thu về rồi nhỉ ?"
        Cho vương vấn suy tư tràn tâm ý
        Hỏi thời gian xin chất vấn thời gian !
        "Thế giới này lộng lẫy với thu vàng
        Sao có gì không tàn theo năm tháng ?"
        Thời gian cười : " Này đầu mi chưa sáng,
        Cái chi có hình (là) có hoại mà thôi !
        Hãy về đi ôm xác lá khô rồi
        Và tiếp tục ướp cho hồn thơm mãi ... "

        Mùa thu 2008
       
Nguyễn Thị Ngọc Diễm

 

 

 

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.