Apr 22, 2026

Thơ mới hiện đại VN

Thơ Trần Vấn Lệ 2
Trần Vấn Lệ * đăng lúc 09:09:22 PM, Oct 06, 2008 * Số lần xem: 948
Chuyện Hôm Qua

Cơn mưa nhẹ bay qua thành phố nhỏ
Như mù sương bám lấy cột đèn cao
Người mong mưa không nói một câu nào
Chỉ vuốt nhẹ trên hai gò má nắng

Cơn mưa nhẹ. Nhẹ. Và bay lẳng lặng
Thành phố không vui hơn chuyện đã bình thường:
Mùa Hạ dài đã đủ để sầu thương
Mùa Thu đến bắt đầu mưa như thế!

Mưa như thế, rưng rưng con mắt lệ
Của ai vừa thoáng hiện cũng vừa xa
Niềm hân hoan bỗng chốc bóng trăng tà
Trời tối mịt trong căn phòng đợi khách!

Người con gái bước đi và cúi mặt
Tôi biết nàng đã khóc như trời mưa
Mưa nhẹ nhàng. Mưa rất nhẹ như thơ
Nàng cũng vậy. Không ai ngờ như vậy!

Những khổ đau trên đời, tôi đã thấy
Nhưng chiều qua, trên khuôn mặt của nàng
Ðau khổ là những dòng chữ sang trang
Cơn mưa nhẹ và mùa Thu thảm thiết!

Tôi tự hỏi: Sao người ta hủy diệt
Như một người vô cảm đốn cây xanh
Trái tim ai cũng có chỗ tâm tình
Người trước mặt tôi làm thinh hôn nhẹ người yêu mới!

Người con gái bước đi. Thoăn thoắt. Vội
Chậm làm chi? Giây phút ngỡ ngàng
Cơn mưa trời gió chẳng thổi cho tan
Tôi ôm ngực. Tôi biết nàng đang khóc.

*

Bài thơ này, tôi viết ra, tôi đọc
Bạn bè ơi, quên nhé, chuyện hôm qua
Quên cơn mưa thấp thoáng mái hiên nhà
Người con gái áo vàng. Thu lướt thướt...



Trần Trung Tá

......
Hoàng Hạc Nhất Khứ
Gửi theo Cam Lĩnh xa xưa...

Mới đó...
mà nhiều hơn một năm!
Nhiều hơn...
biết mấy những đêm Rằm!
Chiếu hoa đem trải đầu hiên gió
Sách mở ra vàng vọt ánh trăng!

Nhớ lắm hỡi ai từng ghé mắt
Vỗ đùi thơ bạn khẽ ngồi ngâm
Chừ trăng vẫn sáng trên đầu núi
Sao lạnh lòng ta mãi chỗ nằm?

Biết chứ
Người đi biền biệt cõi
Về đây chi nữa chỗ nhân gian!
Người như chim hạc
Bay là mất
Ta, cỏ, cây, nhìn bóng bạch vân!

Ôi hai con mắt ta tràn lệ
Vuốt mặt thương hoài kẻ biệt tăm
Thử ném xuống sông vài hạt sỏi
Hỏi thầm có cạn được Tương Giang?

Tương Giang không cạn! Người ôi người!
Vẫn đó đôi bờ! Vẫn nước trôi
Cái bóng trăng xanh mờ khói xám
Cái gì gần gũi cũng xa xôi!

Ta chép bài thơ. Thơ đứt đoạn
Ai cầm nối lại để thương nhau?
Hỏi chơi! Ðỡ cắn môi mằn mặn
Ðỡ cắn lòng tuôn máu đỡ lau!

Trần Vấn Lệ


Hồi Âm Anh Chị Tâm Thanh

Sáng nay,
Trời nổi gió; mùa Thu mới, nữa, về!
Tôi, nhẹ tay khép cửa, lạnh đâu từ nửa khuya.
Tôi, không buồn ngó phố, sợ nhìn mưa lê thê
Ở trong căn phòng nhỏ nghe thì thầm gió mưa
Nghe những người thiên cổ thì thầm đọc khẽ thơ
Thời gian, ôi, hồ dễ có giây phút không ngờ
Ðể mình vui lòng thế! Ðể mình mộng, mình mơ!

Sáng nay,
Mặc thêm áo
Khoác thêm mình, tuổi đời.
Nhớ bữa cơm đại táo, ngó ra rừng, lá rơi.
Những ngày xưa ướt nhão nước mắt và nụ cười.
Những tiếng Thu rào rạo, bước chân tù chơi vơi.
Tôi nghe trong người, máu len qua từng ngách đời
Nhớ những người bạn lão, chết mà chưa biết vui.
Tuổi của thời đánh đáo, Quê Hương ơi, ngậm ngùi!

Sáng nay,
Trời nổi gió mùa Thu đầy trong hồn
Xa rồi xa bến cũ
Dòng sông trôi thê lương!

Thơ Thế Viên, tôi nhắc, tôi nghe, một mình, buồn.
Thế Viên nằm trong mắt: hai giọt lệ tôi, tuôn.
Thế Viên là dao cắt: những câu thơ đoạn trường.
Thế Viên chừ, đã chết, hồn bay đâu muôn phương?
Mùa Thu xưa, biền biệt, còn chăng là nhớ thương!
Còn chăng là thống thiết...
Việt Nam, ôi! Quê Hương!

Sáng nay trời nổi gió, Anh Chị Tâm Thanh à,
Hồi âm, như thế đó, nhận đi và thương nha!

Trần Vấn Lệ


Chiều Nay Chiều Nay Chiều Nay

Chiều nay...
Không biết sao buồn quá. Trước mặt, mùa Thu, bay lá vàng. Cái sân gạch đỏ thôi hiu quạnh... mà ngỗn ngang thời rất hỗn mang!

Chiều nay...
Ngồi giũa bài thơ mới, được bốn câu, nhìn lại, hỏng rồi! Em! Cũng tại em vừa loáng thoáng, mắt vừa chớp chớp bỗng mưa rơi!

Chiều nay, tôi hiểu.
Trời ơi hiểu: em nặng lòng mang một gánh sầu. Tôi, một gã trai thời bại trận, sẻ chia gì được với em đâu!

Chiều nay, như thế.
Qua. Không hết. Thu vẫn đang về. Lạnh. Dễ thương. Muốn nói với em lời đó mãi, mà... Em Biền Biệt Bóng Hoàng Hôn!

Chiều nay...
Tôi gậm niềm đau cũ, cắn miếng sầu riêng chín trái mùa. Mở một bài thơ ố thơ lạc vận ố bắt đền em nhé! Một bài Thơ!

Chiều nay, không biết sao buồn quá! Trước mặt mùa Thu bay lá vàng. Trước mặt, bài thơ chưa thấy đẹp, ướt mèm ố sao vậy? Mặt Trời Tan?

Trần Vấn Lệ


Lạnh Lắm Ðây Trời Mây Trắng Trôi

Ðường lên Phú Bổn: đèo tiếp đèo. Ðúng như tên tỉnh: Tỉnh Cheo Leo. Ngày thì hun hút, đêm thăm thẳm, không lúc nào rừng ngưng tiếng reo... Hồi đó, tôi đi vào mặt trận, ba lô chứa nặng nắng mưa buồn, đôi khi dựng súng bên triền dốc, ngồi ngó mơ hồ con suối tuôn, ngồi lắng lao đao từng huớng đạn nghe trong sương khói tiếng ma Hời ố nơi đây, xưa lắm Chàm phơi xác để lại bây giờ lá úa rơi...

Tôi vào Phú Bổn: nhà không số, đường chẳng tên đường, đêm tối đen. Tỉnh lẻ thấy ai đều ấm dạ, hình như tiền kiếp chúng ta quen, hình như tiền kiếp tôi đi lạc đến chỗ này tôi được gặp em? Tôi đã xót xa dòng nước mắt của người con gái chiều mông mênh... Bạn ạ, cái thời mơ mộng đó, ai còn ai mất nói như mơ! Tôi chưa về lại con đường cũ, chỉ gửi về thôi những ý thơ... Những ý thơ cùn tâm lỏng lẻo, tàn đời gối mỏi bước chân leo. Thương ai cứ hỏi sao mình sống ôm mãi trời ơi cái quạnh hiu!

Phú Bổn tôi xa quá nửa đời, phần đời còn lại lửa không khơi. Em à, lạnh lắm đây, chiều, sớm, lạnh lắm đây trời mây trắng trôi...

Trần Vấn Lệ

Ngày Xưa Ngày Sau

Ngày xưa...
Em hay cột tóc đuôi gà chạy khắp sân chơi.
Anh nhìn cái miệng em cười muốn bồng em hôn cho phỉ.
Ngày xưa...
Em còn bé tí biết gì đâu nhỉ biển dâu! Ðêm nghe súng nổ đâu đâu, em chỉ trở mình, ngủ tiếp. Sáng dậy hái hoa tulip soi gương em gắn trên đầu...
Anh sinh ra trước, em sau. Tuổi hồn nhiên anh đã hết. Chiến tranh, anh đi, đi miết. Ba năm rồi năm, sáu năm. Anh ở rừng sâu thâm thâm ngày đêm mịt mờ sông núi. Biết em lớn thêm từng tuổi chắc thôi cột tóc đuôi gà...
Anh rất ít khi về nhà, khi về thì em đi học. Cô bé ngày nào lúc thúc chạy sau chân Me, mà nay em ở Sài Gòn, chim bay ba bốn giờ đường mới tới... Nhớ em, anh không thể đợi mùa Hè phượng đỏ con sông!
Bầy gà chạy trốn cơn dông, anh lại lên đường ra trận, cầm thư em lòng thương lắm mong sao đất nước thanh bình, anh về anh sẽ đứng nhìn cái sân nhà mình gạch đỏ, em vẫn là đứa em nhỏ, đuôi gà cột tóc tung tăng...
Ba năm rồi năm sáu năm, thời gian kéo dài vô định, anh thành người tù xúng xính trong bộ áo tù sọc dưa. Một tháng chỉ là giấc mơ trải trên cõi đời lừa gạt! Bao lần anh lau nước mắt, nghĩ nhà mình cảnh tan hoang!

Mười năm, anh về miên man nghe chuyện em đi vượt biển, em giống như con én liệng bay tìm mùa Xuân xa xôi! Mẹ nói nghèn nghẹn từng lời. Ngó ra sân gạch đỏ ngời “Con ơi, nó thường ngồi đó khóc cười như con nhỏ điên!”.

Em ơi chiều nay gió lên, tóc em bồng bềnh sóng nổi, nhớ em lòng anh mưa tưới bao nhiêu nước mắt cho vừa? Tóc em lọn tóc đuôi gà nằm đâu trên bờ hoang đảo? Anh ngồi xé tung tấm áo ố áo tù rải khắp Quê Hương!

Trần Trung Tá

Trời Trở Gió Rồi Thu Ðã Sang

Trời trở gió rồi. Thu đã sang. Cái sân gạch đỏ lá rơi vàng. Không nghe tiếng bước chân ai nữa, chỉ gió lao xao. Gió. Ngỡ ngàng!

Gió trở tóc tôi đùa xuống trán để cho con mắt mất trời xanh. Mà trời xanh chắc chi còn Hạ, còn chút Xuân nào em với anh!

Không nghe! Không thấy gì. Thôi hết. Một nửa năm tàn săp hết năm. Ðừng quét làm chi sân gạch đỏ để cho vàng mướt nhé Thời Gian!

Tôi nghe lạnh xuống hai đầu gối. Nói với mình thôi, nói rất thầm: Tổ Quốc Quê Hương chừ cái bóng, tình nào chợt thoáng cũng xa xăm!

Trời trở gió buồn, tôi áo não, phơi lòng có tủi lá Thu kia? Hai mươi năm sống đời lưu xứ, ai hẹn mùa Thu gióng trống về?

Tôi xếp làm tư áo chiến binh. Xếp thêm làm tám chứa chan tình. Tung ra vuốt nhẹ hình vuông góc, cúi xuống và hôn lại áo mình...

Nhớ chứ chiều xưa trường Thủ Ðức, vơi đầy con mắt mặt hồ Thu, em chờ tôi áo còn in nếp, còn cả mùi thơm của giấc mơ...

Ði giữa Sài Gòn Thu phớt qua. Em ơi hồi đó biết chi mà đời ta rồi sẽ sông trăm nhánh. Ôi nhánh nào hoa mộng nở hoa?

Trời trở gió rồi. Thu đã sang. Em ơi tôi nói, nói mơ màng, em mà nghe được thì sao nhỉ, có đếm giùm bao chiếc lá vàng?

Lê Nhiên Hạo


Ngày Mai Ngày Kia

Ðứng trong nghĩa địa thấy yêu đời hơn đứng nơi phố thị nhìn đời tan hoang! Những kẻ giàu sang cặp kè kênh kiệu. Những người nghèo đói đứng nép cột đèn. Cái sang cái hèn khác hoa với cỏ. Nghĩa địa tuy nhỏ nhưng trời mênh mông. Phố thị dọc ngang ngỡ ngàng hẽm, kiệt. Cái hơn cái thiệt ở kẻ tung tăng, ở người lang thang. Hai chữ đá vàng thấy nơi bia mộ. Hai chữ sướng khổ thách đố nắng mưa. Cái được, cái thua, sống mòn sống mõi. Một câu không nói: đây Giấc Ngàn Thu!

Chỗ nằm tôi đâu? Cúi đầu tôi hỏi. Biết điều mình đợi, giây phút bỗng dài bởi cõi trần ai mời tôi ra cổng! Vui chi cuộc sống sao tôi bước ra?

Nghĩa địa, tha ma, của ai sở hữu? Ðây, hàng cây níu nhánh hàng cây nghiêng. Cây Thánh Giá mềm nằm bên chữ Vạn. Tôi đi còn nán nhìn mây trắng bay trên những tàn cây, trên hồn thiên cổ. Bánh xe thổ mộ hình như đang lăn những vòng khói nhang mờ mờ tan loãng...

Em ơi thương lắm, ngày mai ngày kia khi mình tay chia nghẹn ngào nướÔc mắt.

Lê Phụng An

Ðêm Qua Nằm Mộng

Nhiều lúc nhớ thơ Hàn Mạc Tử, đọc thầm, cắn nát mặt Thương Thương. Thì ra lúc đó, vo nhàu giấy: nhìn lại, Trời ơi! Một chữ Buồn!

Có phải lâu rồi xa Ðất Nước, xa từng ngọn cỏ vướng chân xưa? Hỏi thăm Huế mãi, không ai đáp... Ai biết ai mô thuở bấy giờ!

Mỗi tấm lòng riêng một tấm lòng. Cái chung: tất cả Có là Không! Tiếng chuông Thiên Mụ ngân chiều sớm chỉ gợn sóng ngầm mặt biển sông!

Ta cắn nát ai, ta nói dóc! Mần răng mà cắn được trăng Rằm? Ngô Phù Sai cũng không làm được, chỉ bước theo người ngó gót chân! (*)

Mỗi bước chân là một đóa sen... Tây Thi đẹp chắc giống như em? Phải chi ta hóa hoa sen nhỉ, Huế mãi mãi là một Cõi Tiên!

Ta không Phạm Lãi, chẳng Phù Sai, mà rất tầm thường, một gã trai, nước biến ta đi vào cuộc chiến, mười năm về lại... chẳng còn ai!

Nhà em trước ngõ giàn hoa giấy (trước ngõ giàn hoa giấy đã tàn). Hàn Mạc Tử xưa từng đứng đó. Ta chừ đứng đó, tối trăng tan!

Biết em ra biển rồi em mất, triệu triệu người ôi thủy mộ nào? Ta có hỏi ai thì cũng rứa, câu gì đáp lại cũng nao nao!

Em ơi ta nhớ thương vô tận, hai chữ Vô Duyên của chúng mình ố trái nợ xui chi lần gặp gỡ, lần đầu tiên ấy tuổi Xuân xanh!




*

Em ơi ta nhớ thơ Hàn Mạc (**), cái lạnh chui qua mỗi kẽ rèm. Lạnh tự lòng ta leo cánh cửa. Sương mờ tấm kính, thấy mô em!

Chẳng thấy em mô, chẳng thấy gì. Thôi thì tất cả cánh Xuân bay. Tiếng chuông Thiên Mụ ngân chiều, sớm, rồi cũng tan từng cụm khói mây...

(*) Thơ của ai:
Ta muốn làm như Ngô Phù Sai thuỏ trước
Rắc hoa vàng sau mỗi bước Tây Thi.
Ta muốn làm hoa sen muôn muốt
Nở bùng lên sau mỗi bước em đi!

(**) Thơ Hàn Mạc Tử:
Ðêm qua nằm mộng thấy Thương Thương
Má đỏ au lên đẹp lạ thường!
Hàn Mạc Tử là bút hiệu cuối đời của Nguyễn Trọng Trí
Trước đó là Phong Trần, là Lệ Thanh.
Hàn Mạc có nghĩa là Bức Rèm Lạnh. Quách Tấn thấy không hay,
khuyên Trí nên đổi lại là Hàn Mặc Tử, có nghĩa là Người Của Bút Mực.
Hàn Mạc Tử chưa kịp dùng bút hiệu này thì chết ở tuổi hai mươi bảy.
Hàn Mạc Tử để lại cho đời hai điều phải nhớ:
1, chưa bao giờ là Hàn Mặc Tử
2, chết chôn ở bãi đất sau bệnh viện phung Quy Hòa, Quy Nhơn. Người chôn Hàn Mạc Tử là ông Nguyễn Văn Xê, ba năm sau thì cải táng, cũng do tay ông Nguyễn Văn Xê, để lấy đất chôn người khác. Xương cốt Hàn Mạc Tử để chung với xương cốt của chín mộ kề đó rồi đem chôn chỗ khác. Do đó không ai còn có thể truy tìm được hài cốt Hàn Mạc Tử được nữa (chính lời ông Nguyễn Văn Xê nói), chuyện ông Quách Tấn cải táng Hàn Mạc Tử ở Gành Ráng là sai và Việt Cộng cải táng Hàn Mạc Tử lần nữa về ngay tại thành phố Quy Nhơn lại càng sai!

Trần Trung Tá


Có Bài Thơ Như Vậy

Có bao giờ không nhỉ em đi một mình em trên con đường phố thị không có ai kề bên?

Có bao giờ không nhỉ em đi giữa đồng hoang chiều hoàng hôn ứa lệ từ mắt em buồn tênh?

Có bao giờ không nhỉ em ngồi một mình buồn ngã lưng vào thành ghế ngắm mặt trời đẵm sương?

Có bao giờ không nhỉ em mỉm cười soi gương tóc rẽ đôi đường rẽ nhớ lại thời đại dương?

Có bao giờ không nhỉ em muốn nói nhỏ lời nghe tiếng gì lí nhí nghẹn ngào anh, anh ơi?

Có bao giờ không nhỉ, anh hỏi ai bây giờ khi về qua phố thị trời buồn như muốn mưa...

*

Có bài thơ như vậy, anh gửi cho em nhìn, đừng giận anh đốt cháy rồi thì em mất anh!

Lê Nhiên Hạo


.........
Mở Ðầu Dòng Thơ Lãng Mạn

Buổi sáng. Em ngồi chải tóc. Sợi nào rơi xuống bàn tay? Sợi nào gió bay ra cửa? Em! Hãy nhìn kìa! Hoa nở. Em cười trong tấm gương, kia! Hoa và em, đó, anh mê, một đời làm thơ không mệt. Tại sao em hay nói Ghét khi cầm thơ anh lên hôn? Tại sao em không nói Thương khi thấy mây vờn trước ngõ? Có một bình minh thế đó, cỏ hoa tất cả trở mình, cỏ hoa biết nói em xinh, anh đâu làm thơ chi nữa!

Bởi tóc em thơm lùng gió. Em ơi có biết gì không? Anh ôm trọn mặt trời hồng đặt lên má em và ngắm. Chữ Tình viết bằng mực đậm, ngàn năm ngàn năm không phai! Ô kìa tôi nói với ai hỡi người chải đầu buổi sáng?

Mở đầu dòng thơ lãng mạn tôi làm còng chạy ra khơi. Một mai nhắc thầm một sáng, yêu ai đến cuối cuộc đời...

Lê Phụng An

trăng cùng tôi cõi đời này

Ðêm. Tôi quên hạ tấm màn, trăng ngoài cửa sổ xé làn cửa gương, trăng không vàng mà đục sương, tôi không động đậy, trăng luồn vào chăn - Lần đầu tiên lạnh của trăng làm tôi lạnh đến hàm răng xuống lòng, nghĩ mai mình nằm giữa đồng, thì tôi sao nhỉ? Lạnh cùng châu thân?

Nghĩ mai nhang khói phân vân. Ôi chao! Thích chứ! Mình gần Mẹ Cha - Kể nay tuổi cũng đã già, còn trăng để ngắm, còn là bao lâu! Tung chăn đi xuống dưới lầu khui lon bia uống ngẩng đầu ngắm trăng - Trăng bây giờ mới thật trăng! Trăng trên cây bưởi nhện giăng tơ hồng

Trăng soi cái bóng tôi lồng, nhớ ai, người đó, có chồng hay chưa? Hỏi trăng, ai khiến trăng mờ? Hỏi sương mù thấy bài thơ đã rồi! Thế là đừng hỏi nữa thôi! Nhủ thầm như thế, trăng cười dễ thương - Một cơn gió tản mù sương, khui thêm lon nữa tôi dường đang say?

Trăng cùng tôi cõi đời này. Lòng tôi mở cửa cho đầy ánh trăng

lê hành khuyên

Ý kiến bạn đọc

Vui lòng login để gởi ý kiến. Nếu chưa có account, xin ghi danh.